Chờ Sở Diệu ôm người đi rồi, mọi người
mới kịp phản ứng, Hứa Trí và Thẩm Diệu đi theo, có người đi báo cáo cho giáo
viên, còn có người nhìn Trình Kiện, ánh mắt cũng không tính là thân thiện.
Trình Kiện vừa rồi quá kích động, tỉnh
táo lại bắt đầu luống cuống, cũng không ngờ cô lại ngã nặng như vậy, trong mắt
chỉ có bóng lưng Sở Diệu ôm Vân Khuynh, Trình Kiện đứng ngây người tại chỗ.
Vân Khuynh đau đến nhíu chặt mày, không
hề chuẩn bị ma sát, làm trầy xước lớp da này, có vết máu rỉ ra, không đành lòng
nhìn.
Cơ bắp trên cánh tay Sở Diệu cứng ngắc,
anh ôm Vân Khuynh, không dám nhẹ cũng không dám nặng, đây là lần đầu tiên anh
ôm một cô gái.
Vân Khuynh tựa vào trong ngực anh, nước
mắt lưng tròng, cắn răng chịu đựng: "Sở Diệu, tôi có thể đi được, cậu mau
thả tôi xuống."
Cô mặc dù không tính là nặng, nhưng
cũng là bạn cùng lứa tuổi, Sở Diệu mới chạy xong, làm sao còn đủ sức lực ôm cô.
"Im miệng." Sở Diệu không
nhìn cô nữa, nhìn đường, mỗi bước đều rất vững, sợ cô ngã.
Vân Khuynh trừng mắt nhìn, đem nước mắt
thu hồi lại, không dám nhiều lời nữa, kỳ thật cô cũng đau đến không muốn mở
miệng, sớm biết vậy đã không mặc áo ngắn quần đùi.
Cũng may phòng y tế cách sân thể dục
rất gần, Sở Diệu rất nhanh ôm Vân Khuynh tới, bác sĩ đột nhiên thấy hai người
đi vào mặt tươi cười đều trở nên cứng đờ, cho rằng đã xảy ra chuyện gì lớn.
"Làm sao vậy? Đây là?"
Sở Diệu rón rén đặt người lên ghế:
"Cô, cậu ấy bị ngã, cô xem có bị thương ở đâu không, khuỷu tay và đầu gối
đều chảy máu."
"Ngã nặng như vậy." Bác sĩ
nhìn thoáng qua, toàn bộ khuỷu tay trái bị ma sát một mảng lớn, trên đầu gối
cũng bị thương không nhẹ: "Trước tiên khử trùng cầm máu, có thể cử động
sao? Chắc là không bị thương đến xương chứ."(Abilene x T Y T)
Hai ngày nay đại hội thể dục thể thao,
có không ít học sinh tới nơi này, đều là ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).