Vân Khuynh chạy tới, vội vàng đưa khăn
mặt lên, đưa tay đỡ anh: "Cậu đừng đứng, đi đi."
Sở Diệu kỳ thật cũng không mệt đến mức
cần người đỡ, nhưng Vân Khuynh đặt tay lên cánh tay anh, cả người anh như có
dòng điện chảy qua, sống lưng đều cứng đờ.
Tay cô thật mềm, mềm mại không xương,
giống như kẹo bông gòn, vừa vào miệng đã tan.
Khoảnh khắc da thịt dán vào nhau, trong
lòng Sở Diệu dâng lên một cỗ xúc động không nói nên lời.
Nhiều năm như vậy, anh chưa từng xúc
động như vậy.
Anh họ Sở, vừa sinh ra đã định trước cả
đời này cũng sẽ không bình thường, từ nhỏ đã bắt đầu trải qua chuyện người khác
có thể cả đời cũng sẽ không trải qua, phụ nữ muôn hình muôn vẻ đã gặp qua không
ít, chủ động dán lên cũng có, nhưng anh chưa từng có nỗi lòng như lúc này.
Giống như trong lồng ngực có một khoảng
trống bị lấp đầy.
"Sở Diệu, làm sao vậy, không thoải
mái sao?" Vân Khuynh ở trước mắt anh phất phất tay, để cho anh đi dạo một
chút, xuất thần cái gì vậy.
"Không có việc gì." Sở Diệu
hít sâu một hơi, kéo tinh thần trở về, trong lòng rối bời nghĩ ngợi gì đó.
"Vậy chúng ta đi dạo một chút, cậu
uống nước đi." Vân Khuynh đưa nước lên, sắp tới Hứa Trí thi chạy chung kết
20x60, cho nên � ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).