Nhà hàng này tuy không phải là một nhà
hàng lớn nhưng lại rất sạch sẽ, mùi thức ăn thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không
gian khiến cho người ta phát thèm.
Hai người tìm một chỗ rồi cùng nhau
ngồi xuống, Hứa Trí đưa thực đơn cho Thẩm Diệu: “Cậu muốn ăn gì, có rau xào và
đồ ăn vặt đó.”
“Đồ ăn vặt trong này với ở ngoài kia có
giống nhau không?” Thẩm Diệu nhìn thoáng qua thực đơn một lượt.
Vừa nhìn qua thì thấy những món ăn ở
đây cũng đều được bày bán ở ngoài đường.
Đồ ăn ở trong tiệm đa dạng hơn, giá cả
cũng có chút khác biệt, hình như là cao hơn so với bên ngoài một chút.
Thẩm Diệu không ấn tượng lắm, nếu là đồ
ăn vặt thì ra bên ngoài ăn ở những gánh hàng rong mới đúng vị.
Ở trong nhà hàng mà ăn đồ ăn vặt thì
không thể hưởng thị hết hương vị của món ăn.
“Nếu không ngon thì tôi đưa cậu tới đây
làm gì chứ? Nghe nói đồ ăn ở đây bán đồ ăn chính cống, so với những hàng bên
ngoài thì ngon hơn nhiều, chỉ là có hơi đắt một chút, nhưng đã đi ra ngoài ăn
thì quan trọng nhất vẫn là cảm giác ngon miệng, giá cả không thành vấn đề. Nếu
cậu sợ thì chúng ta gọi trước một vài món.”
“Được, cứ vậy đi, tôi sẽ ăn thử xem,
nếu không ngon thì cậu phải ăn hết, nóng như vậy tóc tôi ướt hết rồi.”
“Là tại cậu, ra khỏi nhà không mang
theo quạt cho tôi.”
Vấn đề này là chuyện khó tránh khỏi,
nơi này rất đông người, muốn đi vào trong cũng chỉ có thể đi bộ.
Thẩm Diệu bĩu môi rồi đứng dậy đi vào
nhà vệ sinh.
Cô vừa đi được một lát thì di động của
cô ở trên bàn reo lên.
Hứa Trí cũng không có để ý, nhưng khi
điện thoại reo lên một lần nữa, cậu ta đã ngó qua, thoáng thấy trên màn hình
hiển thị ba chứ “Tống Cẩn Ngôn”, cậu ta có chút hoảng hốt, bỗng nhiên thấy khó
chịu trong lòng.
Theo bản năng, cậu ta bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của
một người đàn ông, giọng nói vừa dịu dàng vừa nho nhã: “Ồ, em đang ở ký túc
sao? Hôm qua em nói em muốn tìm một cuốn sách, anh đã tìm được nó cho em rồi,
anh đang ở dưới lầu ký túc của em, em mau xuống lấy đi.”
Hứa Trí nhíu mày, sao cái tên khó ưa
lại tìm đến vào lúc này cơ chứ.
“Khụ khụ, thật là làm phiền Tống tiền
bối quá, ngại thật, Diệu Diệu và tôi đang ra ngoài ăn cơm, cô ấy không có thời
gian đi tìm anh rồi.”
Hứa Trí nói có chút lãnh đạm, hơn nữa
lại có chút tinh quái, nếu Thẩm Diệu nghe thấy những lời này, nhất định sẽ lại
mắng cậu ta.
Suy cho cùng Hứa Trí cũng là người có
giáo dục, là người hiểu lễ nghi, phép tắc, nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt của Tống
Cẩn Ngôn là cậu ta lại không kiềm chế được bản thân.
Tống Cẩn Ngôn đang tươi cười bỗng nhiên
cứng đờ cả miệng, sau đó anh ta đưa tay lên vuốt phẳng nụ cười trên môi, anh ta
không muốn nhiều lời với Hứa Trí nên lập tức cúp máy.
Anh ta và Hứa Trí là cùng một kiểu
người. Nếu anh ta nhiều lời thì Hứa Trí cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ về anh
ta, h ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.