Hứa Trí cau mày, điện thoại đã bị ngắt, tuy rằng đã nói là đang có việc công ty nhưng đây cũng chỉ là cái cớ.

Cậu ta gửi cho Thẩm Diệu một tin nhắn, mãi một lúc lâu sau Thẩm Diệu mới trả lời: [Vẫn đang liên hoan, không tiện nghe điện thoại.]

Liên hoan cái gì chứ.

Liên hoan mà điện thoại cũng không nghe được sao?

Thẩm Diệu cùng những người ở đó lại chẳng có chút quen biết nào khiến cho HứaTrí cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

Cậu ta suy nghĩ một lát rồi đứng lên, định cầm chìa khóa xe điện nhưng sau đó lại thay đổi quyết định, cầm chìa khóa xe rời khỏi ký túc xá.

Tới nơi, cậu ta cũng không giục Thẩm Diệu, chỉ ngồi trên xe rồi kiểm tra điện thoại, thi thoảng sẽ nhìn ra ngoài cửa xe. Rất nhanh cũng đã tới chín giờ, Hứa Trí đã đợi được bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện.

Thẩm Diệu và Tống Cẩn Ngôn cùng nhau bước ra.

Thẩm Diệu đang cười rất tươi.

“Cảm ơn anh hôm nay đã tiếp đón nhiệt tình.”

Cô không nghĩ bình thường nhìn Tống Cẩn Ngôn sẽ là một người giản dị và gần gũi như vậy, không hề kiêu căng cũng không phải một kẻ hay khoe khoang. Anh ta dí dỏm và rất vui tính, suốt cả buổi họp mặt không chỉ giúp đỡ mỗi cô mà còn giúp đỡ tất cả những nữ sinh khác.

Hơn nữa, có thể nói Tống Cẩn Ngôn rất có tài ăn nói, mỗi lần mở miệng đều có thể khiến cho các cô gái vui vẻ cười đùa.

“Tiếp đón chưa chu đáo mong em đừng trách, hay là chúng ta kết bạn Wechat đi, nếu em có chuyện gì thì có thể tìm anh.” Tống Cẩn Ngôn hỏi Thẩm Diệu phương thức liên lạc rất đúng lúc, lúc này hỏi sẽ không bị đối phương nghĩ là quá đột ngột.

Lần này mở tiệc cũng là do Tống Cẩn Ngôn chủ trì, trong bữa tiệc lại giúp đỡ Thẩm Diệu rất nhiều, đối với yêu cầu nho nhỏ của anh ta, cô không thể từ chối được.

Hứa Trí ngồi ở trong xe cứ giữ nguyên vị trí, đôi mắt cậu ta híp lại xem hai người bọn họ tươi cười hòa hợp mà trao đổi cách thức liên lạc, Hứa Trí nắm chặt tay đến mức móng tay của cậu ta đều trở nên trắng bệch.

Cậu ta đẩy cửa xe và bước xuống: “Diệu Diệu”

Đây là lần đầu tiên cậu ta gọi Thẩm Diệu như vậy, so với khi gọi tên cô thì cách gọi này thân mật hơn nhiều.

Thẩm Diệu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, vừa nhìn thấy Hứa Trí cô đã sửng sốt, tại sao cậu ta lại ở đây?

Tống Cẩn Ngôn cũng nhìn theo Thẩm Diệu, ánh mắt của anh ta đụng độ Hứa Trí, sắc trời đã tối hẳn, bóng đêm đang dần ập đến, xung quanh chỉ có ánh đèn màu của nhà hàng soi sáng, không thể nhìn rõ suy nghĩ của đối phương thông qua ánh mắt.

Nhưng rất dễ nhận ra hai ánh mắt này đều đang nhìn đối phương là “tình địch”, cả Hứa Trí và Tống Cẩn Ngôn đều phát ra luồng khí uy hiếp lẫn nhau.

Thẩm Diệu xin lỗi Tống Cẩn Ngôn rồi bước về phía Hứa Trí: “Sao cậu lại tới đây?”

“Không phải cậu nói tôi tới đón cậu sao?” Hứa Trí nói dối không chớp mắt, mặc dù đang nói chuyện với Thẩm Diệu nhưng ánh mắt cậu ta lại dán chặt lên người Tống Cẩn Ngôn.

“Hả? Tôi gọi cậu tới khi…” Thẩm Diệu gọi Hứa Trí tới đón cô khi nào vậy? Sao chính cô cũng không biết chuyện này?

“Người này là ai? Diệu Diệu, cậu không giới thiệu một chút sao?”

Hứa Trí cắt ngang câu nói của Thẩm Diệu, nếu để cô nói thêm thì cậu ta sẽ bị vạch trần lời nói dối vừa rồi.

“Xin chào, tôi là Tống Cẩn Ngôn.” Tống Cẩn Ngôn chủ động vươn tay ra ý muốn bắt tay chào hỏi với Hứa Trí, hai chữ “Diệu Diệu” làm cho anh ta hơi bất ngờ, rõ ràng là anh ta đã thăm dò được rằng Thẩm Diệu vẫn độc thân.

“Hứa Trí.” Hứa Trí kiêu ngạo hất cằm chứ không có biểu hiện sẽ đáp lại cái bắt tay xã giao của Tống Cẩn Ngôn.

Cứ như vậy, Tống Cẩn Ngôn xấu hổ thu tay về, bầu không khí ngượng ngùng làm cho Thẩm Diệu phải nhắm mắt lại, Hứa Trí lại có chút đắc ý.

“Tiền bối, thật ngại quá, cậu ấy chính là như vậy, không biết phép lịch s�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play