Hai người ồn ào
xong cũng thôi.
Ai cũng không
biết hai người ồn ào vì chuyện con cái, đến cả Vệ Thục cũng không biết.
Sở Diệu cũng
không dám nhích lên phía trước tìm chết, không dám nói bậy, sau này đều chăm
sóc Vân Khuynh thật cẩn thẩn.
Có điều thai
đôi này cũng rất hiểu chuyện, Vân Khuynh không thấy có gì quá lạ lẫm, đến cả
việc nôn nghén cũng rất ít, điều này cũng tính làm cho Sở Diệu yên lòng.
Mang thai mười
tháng, Sơ Sơ tận mắt nhìn thấy bụng mẹ càng ngày càng to lên, vô cùng hiếu kỳ,
còn đặt tay vào trên bụng mẹ cảm nhận xem em mình.
Mấy ngày Vân
Khuynh sinh con đó, Sơ Sơ giao phó cho Thẩm Diệu chăm sóc.
Không muốn để
Sơ Sơ đến bệnh viện chịu cực, bệnh viên đâu thoải mái bằng ở nhà chứ.
Sơ Sơ cũng đã
quen ở bên nhà họ Thẩm rồi, có thể được chơi chúng với anh trai, con bé vui còn
không kịp.
Buổi chiều hôm
nay, Thẩm Diệu nhận được điện thoại, sau đó vui ve thay áo quần, cô ấy đẩy cửa
phòng khách ra, nhìn thấy hai đứa nhỏ đang làm bài tập, cô ấy đi vào.
“Sơ Sơ, mẹ cháu
sinh được hai em trai rồi, dì đưa cháu đi xem em trai nhé?”
“Dì Vân sinh
rồi?” Hứa Sâm bỏ cây bút trong tay xuống.
“Đúng vậy, sinh
được hai bé trai, Sơ Sơ muốn đi nhìn xem không cháu.”
“Muốn, anh trai
có đi không ạ?” Sơ Sơ nhìn về Hứa Sâm.
“Đi thôi.” Hứa
Sâm cũng rất tò mò.
Cả mấy người
vui vẻ ra khỏi cửa, lúc đến bệnh viện thì Vân Khuynh còn đang ngủ, Sơ Sơ dựa
vào bố mình nhìn hai em trai.
“Bố ơi, sao em
trai cũng đang ngủ ạ.” Không biết nói chuyện cũng không biết cười, không vui
chút nào.
“Em trai còn
nhỏ, đợi em trai lớn lên một chút sẽ chơi với Sơ Sơ nhé, sau này em trai không
nghe lời, Sơ Sơ cứ đánh hai đứa nó.” Sở Diệu nhìn Vân Khuynh sinh ra hai đứa
con bình an, cũng thở phào nhẹ nhõm, lần này, cho dù Vân Khuynh có yêu cầu như
thế nào, chắc chắn anh sẽ không để sinh nữa, có ba bé con đã đủ rồi.
“Em trai nhỏ
quá, đánh nó sẽ khóc.” Sơ Sơ muốn vươn tay sờ em trai còn có chút sợ hãi, nhìn
có vẻ rất nhỏ, giống như một con mèo, con thỏ nhỏ vậy.
“Ha ha, không
sao, Sơ Sơ sờ em trai đi.” Sở Diệu kéo tay con bé sờ tay hai nhóc con, tay của
hai nhóc con tương đương ngón tay của chính mình, thai đôi vốn nhỏ hơn thai
đơn.
“Mềm quá đi, bố
không được sờ, em trai sẽ khóc đấy.” Sơ Sơ rút tay lại, rồi lại kéo lấy tay Hứa
Sâm: “Anh ơi, anh xem, là em trai đó.”
“Ừm.” Hứa Sâm
khẽ gật đầu, nhìn hai đứa em trai, nhớ đến Sơ Sơ lúc nhỏ, đáng yêu hơn em trai
nhiều.
Sự ra đời của
đứa bé mới sinh, trong nhà khó tránh khỏi bận rộn cả lên, trong nhà lại thuê
thêm hai bảo mẫu, may mà nhà cửa rộng rãi, có thể chứa được, cũng để Vân Khuynh
nhẹ nhõm hơn chút.
Hai nh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.