Khi Thẩm Yến đến nhà Nguyễn Tri Vi, anh mới hiểu
được rằng thế nào là lớn lên trong tình yêu thương thật sự.
Đó là một nơi để những đứa trẻ lớn lên, khác
hoàn toàn với nơi mà anh đã từng sống.
Bố mẹ Nguyễn Tri Vi đều là những giáo viên ưu
tú, họ không sống trong một căn biệt thự sang trọng như của bố mẹ Thẩm Yến. Mặc
dù hiện tại Nguyễn Tri Vi đã trở nên giàu có hơn trước nhưng họ vẫn chọn cách sống
đạm bạc và đơn giản. Họ vẫn chọn quê hương là nơi để dưỡng già.
Một phòng ngủ và hai phòng khách, vị trí không
quá gần trung tâm thành phố, căn phòng có diện tích chưa đến 100 mét vuông
nhưng được bài trí ấm cúng và tràn ngập hương sách.
Khi Thẩm Yến bước vào anh đã bị thu hút bởi cách
bài trí và phong cách của căn phòng.
Trên bức tường trắng của phòng khách có vẽ một bức
tranh phong cảnh bằng mực tàu, trong phòng khách và mỗi phòng ngủ đều có tủ
sách, trên tủ chất đầy sách, đủ mọi thể loại. Trên bàn còn có bút, mực, giấy và
nghiên mực. Chuẩn phong cách của một gia đình có gia giáo.
“Thẩm Yến tới sao, mau vào đi con!”
Bố mẹ của Nguyễn Tri Vi rất dễ tính, sau khi họ
nhìn thấy Thẩm Yến, hai người họ đã rất nhiệt tình, vui mừng mời anh vào nhà ngồi.
Sự nhiệt tình khiến Nguyễn Tri Vi có chút không quen, cô hiếm khi thấy bố mẹ
mình như vậy.
Nguyễn Tri Vi chủ động giới thiệu: “Đây là bố mẹ
của em.“
“Chào hai bác.” Thẩm Yến chào hỏi.
Mẹ Nguyễn Tri Vi nở nụ cười hiền từ nói: “Con ngồi
xuống trước đi, bác đi gọt trái cây cho hai con.”
Bố của Nguyễn Tri Vi suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy bác sẽ đi pha trà cho hai con.”
Thấy vậy, mẹ Nguyễn Tri Vi cảm thấy bất lực, bà
gõ đầu ông, tức giận nói: “Chúng ta đều đi ra chỗ khác, ai sẽ ngồi chơi với thằng
bé? Ông ở lại nói chuyện với thằng bé đi.”
Nhìn bọn họ nói chuyện với nhau như vậy, Thẩm Yến
không khỏi cong khóe miệng: “Con không sao, hai bác cứ đi đi ạ.”
“Sao lại không sao chứ? Bố của Vi Vi cả đời làm
giáo viên, cũng không nhanh nhạy lắm, con đừng chê cười nha. Ông này, mau cùng
rể quý nói chuyện đi.” Mẹ của Nguyễn Tri Vi chọc chọc trên vai bố cô.
“Được, được, tôi hiểu rồi.” Bố của Nguyễn Tri Vi
liên tục trả lời.
Mới đầu nghe đến hai chữ “rể quý”, Thẩm Yến vẫn
có chút không phản ứng kịp, nhưng cũng không có cảm giác cự tuyệt, ngược lại là
cảm giác thân thiết.
Đây là thân phận mới của anh khi ở đây.
Hơn nữa, Thẩm Yến cũng thích cảm giác mà bố mẹ
Nguyễn Tri Vi đem lại, họ là người hiểu biết, nhiệt tình nhưng không quá yêu cầu
tiểu tiết, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái khi ở cùng.
Nguyễn Tri Vi trước khi đến đây đã nói rằng bố mẹ
cô không thích những món hàng đắt tiền, vì vậy Thẩm Yến đã nhờ người mua một số
sách cổ quý hiếm và một số loại thuốc bổ, bây giờ rõ ràng là thời gian phù hợp
để tặng quà, món quà đã được lấy ra khỏi chiếc hộp quà tinh xảo: “Con đã chuẩn
bị một số món quà cho hai bác.”
“Này, sao con lại khách sáo như vậy, con không cần
mang quà đến làm gì…” Bố Nguyễn Tri Vi nói nửa chừng liền ngừng, bởi vì ông
nhìn thấy Thẩm Yến lấy ra một một cuốn sách cổ, mà lại còn là bản hiếm.
Đây là một quyển sách hiếm mà ông đã mong muốn
có lâu rồi nhưng không có cách nào mua được, thế mà Thẩm Yến lại có thể tìm được.
Nhìn thấy bộ sưu tập sách cổ mà mình luôn mơ đến
lúc này đang ở trước mặt mình, bố Nguyễn Tri Vi hai mắt lập tức sáng lên, vui vẻ
nói: “Bác đã tìm những thứ này rất lâu nhưng không được, con thật có lòng mà.”
“Chỉ cần bác thích ạ.”
Nguyễn Tri Vi liền xen vào: “Thẩm Yến đã tìm nó
rất lâu đấy ạ.”
Ấn tượng của bố Nguyễn Tri Vi đối với người con
rể này lập tức tăng vọt, ông cảm thấy người con rể này rất tốt.
Thành thật mà nói, bố và mẹ của Nguyễn Tri Vi
không có kỳ vọng cao như vậy đối với Thẩm Yến.
Là bố mẹ, họ biết rõ về tầm quan trọng của xuất
thân gia đình, đó là vấn đề môn đăng hộ đối. Mặc dù Nguyễn Tri Vi rất xứng với
Thẩm Yến nhưng dù thế nào họ vẫn thấy bản thân đã trèo quá cao. Bố mẹ Nguyễn
Tri Vi không quá hy vọng vào chuyện tình cảm này, sự chênh lệch quá lớn sẽ
không thể duy trì một tình yêu lâu dài.
Thẩm Yến giàu có, đầy quyền lực và anh còn rất đẹp
trai, Nguyễn Tri Vi thì chỉ xuất thân từ một gia đình bình thường, mặc dù cô hiện
tại có chút nổi tiếng trong giới giải trí, nhưng ở đấy có đầy những người trẻ
tuổi, họ không chắc con gái mình sẽ nổi tiếng được bao lâu. Những người không
thuộc gia đình họ Thẩm, xét về gia cảnh, họ hoàn toàn không xứng đôi.
Hơn nữa, Thẩm Yến và Nguyễn Tri Vi trước đây đã
có rất nhiều tin đồn thất thiệt, những tin tức ấy đã rất nổi và khiến nhiều người
bàn luận về họ. Vì điều này, mẹ Nguyễn Tri Vi có rất nhiều điều muốn nói về
chuyện tình cảm này, thế nhưng vì con gái lại rất thích anh nên bà đành thôi
không nói nữa.
Tuy nhiên, bây giờ chính thức gặp mặt Thẩm Yến,
bố mẹ Nguyễn Tri Vi đã thay đổi quyết định và suy nghĩ. Thẩm Yến hoàn toàn khác
với những gì họ tưởng tượng, mặc dù anh xuất sắc về mọi mặt nhưng anh không hề
khiến người ta cảm thấy mình cao ngạo hay trịnh thượng, ngược lại anh nhìn Nguyễn
Tri Vi với ánh mắt chứa đựng rất nhiều tình cảm.
Không ai có thể che đậy được ánh mắt khi yêu một
người.
Từ cách ăn mặc và cách nói chuyện của Thẩm Yến, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.