Tiêu Mông Mông và Đặng Châu đã là
"bạn khác giới" được một năm rưỡi.
Một năm rưỡi qua, hai người không hề mất
liên lạc, Đặng Châu luôn túc trực điện thoại, dù công việc có bận rộn đến đâu,
anh ấy cũng sẽ không bao giờ quên Tiêu Mông Mông, chỉ cần cô ấy gọi điện, anh
ấy sẽ xuất hiện ở tầng dưới nhà đợi cô ấy.
Sau đó, bọn họ đã bắt đầu yêu nhau, họ
yêu nhau cũng đã được nửa năm.
Đầu năm, bọn họ sẽ quyết định kết hôn.
Một tâm hồn thú vị với một tính cách bao
dung, mọi thứ dường như là sự sắp đặt an bài của số phận.
Cứ như vậy, hai năm sau khi Tiêu Mông
Mông trở về quê nhà, Tiêu Mông Mông với Đặng Châu đã tổ chức hôn lễ.
Tiêu Mông Mông đã mời rất nhiều bạn bè
đến dự hôn lễ của cô ấy, một số người là họ hàng và bạn bè cùng quê với cô ấy,
còn một số là bạn bè cùng làm trong giới giải trí, Nguyễn Tri Vi vốn dĩ cũng
muốn đến nhưng Tiêu Mông Mông đã cưỡng ép ngăn cô lại: "Đừng! Đại minh
tinh như cậu, nếu cậu đến, tớ chẳng cần tổ chức hôn lễ, mọi người sẽ đều tới
xem cậu đó.”
Nguyễn Tri Vi dở khóc dở cười: "Vậy
chờ sau khi hôn lễ kết thúc cậu sẽ tới gặp tớ chứ?"
"Được, đến lúc đó tớ sẽ đến chơi
với cậu!"
Mặc dù Nguyễn Tri Vi không đến nhưng cô
vẫn chuẩn bị một món quà cưới đắt tiền cho Tiêu Mông Mông, sau khi Tiêu Mông
Mông nhận nó, cô ấy rất cảm động, may mắn thay, bất kể có chuyện gì xảy ra với
cô ấy và Tô Ngự, mối quan hệ giữa cô ấy với Nguyễn Tri Vi vẫn còn không bị phai
nhạt.
Ngay cả khi thiết tam giác của quá khứ
không được hoàn chỉnh, thì một phần của nó vẫn có thể được bảo tồn.
Những người bạn còn lại trong giới giải
trí cũng không quá nổi tiếng, đến đây cũng không có vấn đề gì, Tiêu Mông Mông
tiếp đón họ rất nồng nhiệt, mọi người cùng nhau tán gẫu thảo luận về tình hình
hiện tại của mình.
Những người khác cũng có chút ghen tị
với Tiêu Mông Mông: "Mông Mông, cô đã rời khỏi giới nhưng có vẻ tình trạng
của cô còn tốt hơn ý. Tôi thậm chí còn có chút ghen tị đấy. Nếu ngay từ đầu tôi
đơn giản cũng là rời khỏi giới, thì tôi bây giờ có lẽ đã kết hôn rồi đấy."
"Đừng, không chừng một ngày nào đó
cô sẽ rất nổi tiếng thì sao. Chẳng qua là tôi không muốn theo đuổi nó, vì vậy
đừng có học theo tôi." Tiêu Mông Mông nói đùa.
Nói như vậy, Tiêu Mông Mông cũng chưa
bao giờ hối hận về sự lựa chọn của mình năm đó.
Cô ấy thậm chí còn cảm thấy may mắn,
cũng tốt khi cô ấy đã trở về, rời khỏi giới giải trí căn bản là cô ấy không
thích cũng cảm thấy không phù hợp với mình chút nào, cũng bởi vậy cô ấy mới có
thể gặp được Đặng Châu tốt như vậy, cùng anh ấy ở bên nhau.
Cô ấy không nên đư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.