Sau dịp lễ Tết
Nguyên đán không lâu thì các bộ phim Tết đã lần lượt được ra rạp.
Phim Tết đều là
các IP lớn đầu tư, hay các đạo diễn nổi tiếng sản xuất, [Bí Mật Triều Đại] cũng nằm trong số các phim Tết được chiếu. Cạnh
tranh đất diễn cùng với các bộ phim nổi bật khác khiến thời gian này, trong
ngành giải trí trở nên rất khốc liệt.
Trong giai đoạn đầu
phát hành, đội ngũ truyền thông đã đầu tư rất nhiều chi phí cho việc tuyên truyền
và quảng bá, họ đều kỳ vọng rằng [Bí Mật Triều Đại] sẽ mang về doanh thu phòng
vé cao nhất trong lịch sử phim Tết trong giai đoạn này.
Một ngày trước
khi bộ phim [Bí Mật Triều Đại] được phát hành, buổi ra mắt phim được tổ chức tại
Trung tâm Bắc Thành, Nguyễn Tri Vi và các diễn viên hàng đầu khác đều đến tham
dự sự kiện này.
Tại buổi ra mắt,
nhiều người thân và bạn bè của các diễn viên cũng đến để cổ vũ cho bộ phim. Những
người bạn có thể tới của Nguyễn Tri Vi cũng đã tới và những người bạn không thể
đến vì có việc riêng cũng đều quay video cổ vũ cho cô, tất cả họ đều chúc cô gặp
được may mắn trong buổi phát hành phim, doanh thu phòng vé có thể tăng lên đều
đặn.
Dù đều là những
gương mặt quen thuộc xuất hiện trong video nhưng Nguyễn Tri Vi vẫn có chút xúc
động, cô liền lần lượt gửi lời cảm ơn đến từng người trên WeChat.
Tiêu Mông Mông và
Tô Ngự cũng đến buổi ra mắt. Hai người tay trong tay đi tới.
Từ đằng xa, Nguyễn
Tri Vi và Thẩm Yến nhìn hai người đang tay trong tay, cô có chút ngạc nhiên: “Hả?
Từ khi nào mà họ… ”
“Thật ngốc, đến
giờ em mới biết sao.” Thẩm Yến nghiêng đầu liếc nhìn Nguyễn Tri Vi: “Đó là lí
do lần trước anh bảo em đừng đến tìm tiêu Tiêu Mông Mông, em cũng thật là chậm
hiểu mà.”
“...” Nguyễn Tri
Vi thực sự không nhìn ra, Tiêu Mông Mông luôn vui vẻ và hoạt bát, cô ấy là một
người lạc quan, bình thường cô ấy luôn bày ra vẻ mặt vô tư nhưng trong lòng lại
là người nữ tính nhất, Tiêu Mông Mông đã che giấu rất tốt.
Về phần Tô Ngự
... Nếu anh ấy có thể buông bỏ cô mà chọn ở bên Tiêu Mông Mông, điều đó cũng thật
tốt.
“Vậy thì em cùng
bọn họ nói chuyện đi, anh đi gặp một người bạn.” Thẩm Yến nói.
Anh thực sự chỉ
đang kiếm cớ để cho Nguyễn Tri Vi và bạn của cô có cơ hội nói chuyện với nhau,
dù hiện tại hai người đang ở bên nhau nhưng giữa họ luôn cho nhau không gian
riêng.
Một lý do khác là
Thẩm Yến thực sự không muốn nhìn thấy với Tô Ngự. Anh đã thắng rồi, không cần
phải ở lại đây để gây rắc rối cho Tô Ngự, nếu anh ở lại cũng sẽ làm Nguyễn Tri
Vi khó xử.
Nguyễn Tri Vi hiểu
ý của Thẩm Yến liền trả lời: "Ừm" Sau khi Thẩm Yến rời đi, cô liền
giơ tay về phía Tiêu Mông Mông để chào hỏi: “Mông Mông, tớ ở đây.”
Tiêu Mông Mông
nhanh chóng nhìn thấy, cô ấy kéo tay Tô Ngự qua đó. Khi Tô Ngự nhìn thấy Nguyễn
Tri Vi, anh ấy đã buông tay Tiêu Mông Mông trong vô thức.
Anh ấy cố tỏ ra
bình tĩnh, hai tay đút vào trong túi quần, bước đi cũng chậm lại vài nhịp như
muốn giữ khoảng cách với Tiêu Mông Mông.
Vừa rồi còn nắm
tay vậy mà lúc này đã cố tránh khỏi cô, lòng bàn tay của Tiêu Mông Mông vẫn còn
mang theo hơi ấm mà Tô Ngự để lại nhưng hơi ấm ít ỏi đó nhanh chóng tiếp xúc với
không khí, nhiệt độ ấm áp ấy dần biến mất, lòng bàn cô ấy không chậm chạm chút
nào mà nguội đi.
Không biết vì
sao, Tiêu Mông Mông cảm thấy nơi vừa rồi hai người nắm tay nhau trở nên rất lạnh,
giống như tuyết mùa đông tháng mười hai âm lịch, lạnh đến tận đáy lòng.
Cô ấy cố giấu đi
gương mặt mình, điều chỉnh lại cảm xúc và kìm nén nó thật tốt. Cô ấy vẫn đi về
phía trước với nụ cười trên môi và hào hứng chạy đến bên cạnh Nguyễn Tri Vi:
"Haha, mình cùng Tô Ngự đến đây để cổ vũ cậu, tớ chúc bộ phim của cậu
thành công, thành công, đại thành công nhé! Tớ cũng đã chuyển tiếp video cho cậu
trên Weibo, mời tất cả người thân và bạn bè của tớ cùng xem [Bí Mật Triều Đại]
rồi đó.
"Cảm ơn cậu,
Mông Mông." Tận sâu trong lòng của Nguyễn Tri Vi đều là lời cảm ơn cô ấy.
Vốn dĩ là cả hai cô gái đều bị công việc bao lấy, sớm đã bận tối mắt nên không
thể liên lạc với nhau thường xuyên nhưng cho dù không thường xuyên liên lạc như
thế, mỗi khi nhìn thấy nhau, họ vẫn không có bất kỳ khoảng cách hay ngại ngùng
nào.
"À, đúng rồi,"
Tiêu Mông Mông hào phóng nói, "Tô Ngự cũng chuyển tiếp Weibo cho cậu, anh ấy
cũng mời bạn bè của mình xem đấy."
“Vậy cũng… thật cảm ơn Tô Ngự.” Vẻ mặt của Nguyễn Tri Vi
tất nhiên không được tự nhiên cho lắm.
Tô Ngự không đi
lên phía này, có lẽ anh ấy cảm thấy xấu hổ và cũng không biết làm thế nào để
nói chuyện với Nguyễn Tri Vi.
Ngoại trừ gầy hơn
một chút, so với trước kia anh ấy cũng không thay đổi bao nhiêu, vẫn là dáng vẻ
tuấn tú, trên người tỏa ra hơi thở tuổi trẻ nhưng toàn bộ biểu cảm đều trở nên
lạnh nhạt làm cho người ta có cảm giác rất xa lạ.
Lúc này, Tô Ngự
Ngự đang đứng ở một bên, lặng lẽ đứng cách bọn họ không quá gần nhưng cũng
không quá xa.
"Cám ơn cái
gì chứ." Tiếu Mông Mông cười nói: "Ba người chúng ta không phải bạn tốt
sao."
Ba chữ “bạn tốt”
dùng để tổng kết tất cả những khúc mắc yêu ghét hay ân oán của họ trước đây,
không biết có chung chung quá không.
Tô Ngự rõ ràng là
không thoải mái, Nguyễn Tri Vi cũng không thể bắt chuyện với Tô Ngự, vì vậy anh
ấy chỉ nói chuyện với Tiêu Mông Mông.
Nguyễn Tri Vi và
Tiêu Mông Mông trò chuyện về bộ phim sắp tới và rồi cũng nhanh chóng không còn
gì để nói, bầu không có hơi im lặng trong giây lát, Nguyễn Tri Vi vẫn không thể
không hỏi: "Mối quan hệ của cậu và Tô Ngự... bây giờ là gì?"
“Tụi mình bên
nhau rồi” Tiêu Mông Mông trả lời.
Cô ấy liếc nhìn
Tô Ngự ở bên cạnh, giúp anh ấy giả ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.