Ninh Tuy đưa tay định giật miếng dưa
hấu trước mặt Quý Úc Trình, hòng huỷ diệt chứng cứ.
Thiếu niên Quý Úc Trình nhanh tay lẹ
mắt đấy miếng dưa sang một bên rồi chụp lấy cổ tay cậu, kéo mạnh về phía mình,
dùng cơ thể chặn ngang cái bàn: “Ninh Tuy, có chơi có chịu chứ.”
“Anh lừa em!” Ninh Tuy buồn bực chết
được.
Đồ nữ suýt nữa đã vào tay rồi, chẳng lẽ
cứ thế mất luôn ư?
“Là cậu đạp chân tôi trước.” Thiếu niên
thong thả nói: “Tôi chỉ học theo thôi.”
Tròng mắt Ninh Tuy đảo quanh, nói: “Hay
là chơi ba thắng hai nhé?”
So với Quý Úc Trình ở tương lai, thiếu
niên trước mắt đúng là không cho Ninh Tuy tí cảm giác nào. Anh nắm chặt cổ tay
cậu không chịu buông: “Đừng hòng chơi xấu. Trước khi thì không hề nói chuyện
chơi ba thắng hai. Hơn nữa, ăn tiếp hai nửa quả dưa hấu, cậu ăn nổi không?”
Ninh Tuy sờ cái bụng đã hơi căng tròn
của mình, đúng là không ăn nổi.
“Được rồi.” Ninh Tuy vẫn còn thương nhớ
tấm hình đồ nữ của mình, tâm không cam tình không nguyện nói: “Anh muốn em làm
gì nào?”
Lúc này thiếu niên mới buông tay Ninh
Tuy: “Tôi còn chưa nghĩ ra, một tháng sau sẽ nói cho cậu biết.”
Còn học cách ‘mơi’ người ta phải không?
Ninh Tuy dở khóc dở cười: “Giờ nói ngay và luôn đi, một tháng nữa em không làm
đâu.”
Với lại cậu cũng không có nhiều thời
gian như thế.
Thiếu niên Quý Úc Trình lập tức trưng
ra vẻ mặt không vui. Ninh Tuy trong tương lai cũng như vậy à, hay chỉ không
thích chiều theo mình thôi?
“Giờ cậu đối xử với tôi không tốt như ở
tương lai, tôi giận đấy.” Thiếu niên Quý Úc Trình nói.
“Em đối xử với anh thế này là tốt lắm
rồi đấy.” Ninh Tuy đè đầu đối phương, bật cười nói: “Tương lai anh mà dám dùng
súng chĩa vào em là chúng ta gặp nhau ở cục dân chính nhé.”
Thiếu niên Quý Úc Trình đã tự đào một
cái hố siêu to khổng lồ cho tương lai của mình nhưng cũng chẳng mấy sốt ruột.
Dù sao thì đấy cũng là chuyện trong tương lai của mình.
Mà anh tin chắc: tương lai mình sẽ
không để Ninh Tuy chạy mất.
“Thế để tôi nghĩ lại xem muốn cậu làm
gì.” Quý Úc Trình vừa tự ngẫm vừa tiện tay cầm cái thìa Ninh Tuy đặt trên miếng
dưa hấu lên, bỏ nốt phần cậu chưa ăn hết vào miệng.
Sau khi nuốt hết, Quý Úc Trình mới ngơ
người nhìn cái thìa trong tay: đây là thìa Ninh Tuy đã từng dùng mà!!!
Bên trên miếng dưa vẫn còn hơi ấm từ
môi Ninh Tuy. Tất nhiên, có lẽ đây cũng chỉ là ảo giác của anh thôi.
Thế nhưng không hiểu sao thiếu niên Quý
Úc Trình lại mấp máy môi, cảm thấy phần môi mình mới chạm vào chỗ thìa Ninh Tuy
đã từng ngậm bỗng có chút khô nóng.
Vốn dĩ chỉ là một chuyện nhỏ rất bình
thường, Quý Úc Trình cũng mới biết yêu lần đầu, nhưng khi biết được người này
chính là bạn đời trong tương lai của mình, ‘chuyện nhỏ’ này đã không còn ý
nghĩa như lúc đầu nữa.
Đối với Quý Úc Trình mười năm tuổithì
đây chính là lần đầu tiên anh tiếp xúc thân mật với Ninh Tuy như vậy.
Không phải, là lần đầu tiên tiếp xúc
gần với người khác như này mới đúng.
Quý Úc Trình đột nhiên đưa thìa cho
Ninh Tuy, nói: “Cậu đút cho tôi ăn đi.”
Ninh Tuy hỏi lại: “Đây là chuyện anh
muốn em làm à?”
“Ừ.” Thiếu niên lại hòi: “Cậu cho rằng
sẽ thế nào chứ. Cảm thấy tôi sẽ làm khó cậu à?”
Ninh Tuy bỗng thấy không tưởng tượng
nổi, sao lại yêu cầu việc ngây thơ thế này? Ngược lại hẳn với cậu, trong đầu
chỉ có suy nghĩ thắng rồi sẽ bắt Quý Úc Trình mặc đồ nữ, đúng là gớm muốn chết.
Ninh Tuy cảm thấy hơi xấu hổ nên đưa
tay nhận cái thìa, múc một miếng đưa lên miệng Quý Úc Trình.
Thiếu niên hạ mắt nhìn phần thịt dưa đỏ
au, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, há miệng cắn một góc.
Hình như ngọt hơn lúc nãy nhiều.
Anh lau miệng, nói: “Chỗ còn lại cậu ăn
hết đi.”
Ninh Tuy nghi ngờ nhìn đối phương: “Anh
ăn thế thái á?”
“Ừ. Nửa bên này tôi ăn rồi, nửa bên kia
cậu cũng phải ăn hết mới trọn vẹn viên mãn.” Thiếu niên Quý Úc Trình bày ra vẻ
mặt khác, giấu sạch những ý nghĩ tối tăm của mình đi.
Anh khoanh tay, mặt không đỏ tim không
loạn nhịp nói: “Con người tôi tốt tính đúng không, không hề làm khó cậu tí nào,
có phải dễ ở chung hơn tôi trong tương lai nhiều không?”
Ninh Tuy; “…” Vụ dễ ở chung này ở đâu
ra thế. Nhưng công lực dìm hàng thì đúng là mạnh hơn ở tương lai nhiều đấy.
Ninh Tuy kéo miếng dưa về phía mình,
từng thìa từng thìa ăn sạch.
Lúc Ninh Tuy ăn, vừa hay Quý Úc Trình
cũng quay đầu lại nhìn. Ánh mắt anh dán chặt vào đôi môi cậu, một giây cũng
không rời đi.
Đấy là c� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.