Thiếu niên Quý Úc Trình rất cố chấp với
việc bắt Ninh Tuy phải làm hết những việc mà cậu đã làm với anh của tương lai.
Cũng bởi vì biết sớm muộn gì Ninh Tuy
sẽ rời đi nên trong lòng anh rất căng thẳng.
Sau khi sấy khô tóc xong, thiếu niên
vội vàng nhấc chăn chui lên giường, mặt mũi tỉnh bơ đặt hai tay ngoài chăn,
nghiêng đầu hỏi Ninh Tuy: “Cậu lại đây.”
Ninh Tuy buộc gọn dây máy sấy nhét vào
tủ, hỏi lại: “Sao thế?”
“Lại đây ru tôi ngủ. Tôi muốn nghe chuyện
cổ tích.” Thiếu niên Quý Úc Trình hiên ngang đưa ra yêu cầu.
Đường nét trên khuôn mặt của anh chưa
góc cạnh như khi trưởng thành, vẫn là khuôn mặt non nớt của thiếu niên mới lớn
chứ không phải của người đàn ông.
Vì anh đang nghiêng mặt nhìn chằm chằm
Ninh Tuy, khiến khuôn mặt trắng bóc lại càng thêm trẻ.
Trong lòng Ninh Tuy nhộn nhạo, muốn véo
mặt anh. Nhan sắc Quý Úc Trình khi còn ít tuổi càng trêu chọc lòng người hơn
khi anh đã trưởng thành. Ninh Tuy muốn trêu ghẹo anh nhưng lại không có gan
động tới.
Cậu chỉ bầu trời trong xanh cao vời
vợi, nói: “Anh có muốn xem bây giờ là mấy giờ rồi không? Làm gì có ai sáng bảnh
mắt ra rồi vẫn đòi đi ngủ không?”
Thiếu niên niên hùng hồn đối đáp: “Tôi
toàn ngủ ban ngày. Mà nghe cậu kể thì cậu cũng luôn đọc truyện cho tôi của
tương lai vào ban ngày mà. Tại sao sau này tôi được như thế mà bây giờ không
được?”
Ninh Tuy trả lời: “Lúc em kể chuyện cổ
tích cho anh nghe là khi anh sống thực vật nằm một chỗ.”
Thiếu niên Quý Úc Trình nhắm mắt, buông
hai tay bị băng bó kín bên người, mặt vô cảm đáp: “Bây giờ tôi nhắm mắt không
nói gì nữa thì có khác gì người thực vật đâu.”
Ninh Tuy suýt phì cười với dáng vẻ vì
đạt mục đích mà không từ thủ đoạn này của anh. Tính cách này đúng là giống y
đúc với khi anh đã trưởng thành.
Ninh Tuy bất đắc dĩ, nhưng vẫn nuông
chiều nhìn anh rồi đi qua ngồi xuống bên giường: “Trước lúc ngủ tối em đọc anh
nghe nhé. Ban ngày còn nhiều việc khác để làm, anh không muốn cùng làm việc gì
khác với em à?”
Quý Úc Trình mở mắt nhìn Ninh Tuy,
không hề giấu giếm khát vọng của mình, hỏi cậu: “Sau này trước khi đi ngủ cậu
đều sẽ đọc truyện cho tôi nghe à?”
Ninh Tuy bó tay với anh, trả lời:
“Đương nhiên rồi.”
Quý Úc Trình liếc cậu, đôi môi cong lên
cười.
Quả nhiên Quý Úc Trình còn trẻ cho dù
muốn che giấu yêu thích của mình cũng không khéo giấu hết.
“Vậy được rồi, ban ngày tha cho cậu.”
Ninh Tuy không hề biết thanh niên Quý
Úc Trình đã thầm nghĩ ra hết những câu chuyện cổ tích muốn ngh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.