《Một cây hải đường ép hoa lê - Calantha》
Sau khi xuất viện, dưới sự giám sát của Hà Quyết, Kiều Noãn làm việc bốn giờ
một ngày với tốc độ chậm như rùa, cuối cùng cũng đã hoàn thành toàn bộ công việc
trước thời hạn hai ngày.
Kiều Noãn hài lòng kiểm tra thành phẩm của mình một lần nữa, cho tất cả tài
liệu vào túi giấy kraft, duỗi người một cái, nói với Hà Quyết đang xem TV trong
phòng khách: "Tiểu Quyết, tôi phải đi đưa đồ cho thầy. Sau đó chúng ta ra
ngoài ăn nhé."
Hà Quyết tắt TV: "Tôi đi cùng chị."
Sau khi ra ngoài mới phát hiện trời đã tối đen, gió lớn bốn phía thổi lại,
Kiều Noãn không khỏi rụt cổ lại một cái. Hà Quyết liếc nhìn cô một lúc, lập tức
cởi khăn quàng cổ đưa cho cô.
“Không sao…không lạnh… Hắt xì.” Vừa mới nói xong liền hắt hơi một cái.
Hà Quyết liếc nhìn cô một cái, tiến lên một bước, quấn khăn quàng cổ quanh
cổ cô, sau đó cầm lấy túi tài liệu trong tay cô: "Đi thôi."
Kiều Noãn đè khăn quàng cổ xuống, một lúc lâu sau mới lấy lại bình tĩnh, thắt
khăn quàng cổ lại, ánh mắt phức tạp đi lên theo.
Đi đến văn phòng dưới lầu, Kiều Noãn nhận lấy túi hồ sơ từ tay Hà Quyết:
"Cậu ở chỗ này đợi một lát nhé, không cần đi lên theo."
Văn phòng trường rất yên tĩnh, Kiều Noãn đi vào văn phòng giáo viên, phát
hiện cửa khép hờ, nhưng gõ gõ cửa lại không có người nào ở đó. Thế là đẩy cửa
đi vào, nhìn thấy bài tập của các học sinh khác trên bàn, vì vậy cũng để túi hồ
sơ chất chồng lên phía trên..
Đi ra ngoài vừa định xuống lầu, cửa phòng làm việc ở một góc rẽ đột nhiên mở
ra, một giáo viên thò đầu ra: "Học sinh kia, có thể qua đây giúp một chút
được không?"
"Em sao? À vâng ạ." Kiều Noãn vội vàng gật đầu.
Hà Quyết đợi ở dưới lầu một lúc lâu mới nghe thấy một loạt tiếng bước chân
vang lên. Ngước mắt lên, mới phát hiện chính là Lý San San đi ra. Cô ấy mặc một
chiếc áo khoác màu mơ, trên tay còn đang cầm một chồng tài liệu.
*Màu mơ: là một màu hơi trắng
hơn màu be. Nhiệt độ màu ấm hơn, nhưng một số người gọi màu be mơ. Lý San San giật mình, vội vàng bước tới cười nói: "Đang đợi Tiểu Noãn
sao?"
"Ừm... sao chị không đi lên?"
"Tôi đã ở phòng vẽ cả buổi chiều."
Hà Quyết nhìn tài liệu trong tay cô ấy một chút: "Chị cũng tham gia cuộc
thi?"
Lý San San vô thức xoa xoa lỗ tai: "À... đây là bản thảo bỏ đi, đang định
vứt nó đi." nói rồi cười cười: "Vậy tôi đi trước đây, Tiểu Noãn chắc
sẽ xuống sớm thôi."
Hà Quyết liếc nhìn cô ấy một cái và gật đầu.
Lý San San đi ra khỏi văn phòng, nhét tài liệu vào thùng rác ở ngã tư, sau
đó đi về phía bến xe buýt của trường.
Chỉ một lúc sau, trong hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Kiều
Noãn vội vàng chạy nhanh tới: "Đã lâu, đã để chờ lâu, bị một giáo viên gọi
đến kiểm tra danh sách."
Hà Quyết gật gật đầu: "Đi thôi."
Tôi vừa đi ngang qua sân trường bên hồ tình nhân thì trời bắt đầu đổ tuyết.
Kiều Noãn nhìn bầu trời đầy mây đen thấp thoáng trên đầu, thở vào hai tay:
"Tuyết rơi rồi."
Mặc dù hàng năm ở thành phố W có thể nhìn thấy tuyết rơi, nhưng mỗi lần tuyết
rơi đều cảm thấy ngạc nhiên và vui vẻ.
Trước khi Hà Quyết lên tiểu học, Kiều Noãn cùng cậu chơi một số trò chơi trẻ
con chẳng hạn như xây người tuyết và chơ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.