Tư Mộc đang miên man suy nghĩ, một
giây sau Tô Nhan đột nhiên mở mắt ra, thấy cậu ở bên, cô lập tức nhíu mày: “Sao
vậy?”
Mặc dù nhắm mắt lại nhưng cô vẫn có
thể cảm nhận được sự thay đổi của ánh sáng bên ngoài, nhưng vì cảm thấy vô cùng
mệt mỏi nên cô cũng không thèm mở mắt ra, còn tưởng rằng có con chim nào đó bay
ngang qua. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy có gì đó không đúng, quả nhiên không
phải là con chim như cô đã nghĩ.
“Không có gì, sợ chị cảm lạnh.”
Tô Nhan giơ tay chỉ lên bầu trời:
“Thế tia sáng đó là cái gì?”
“Ánh nắng mặt trời không có nhiều
nhiệt độ, hơn nữa hôm nay gió còn hơi mạnh.”
Tư Mộc vẫn ngồi xổm không nhúc
nhích, khoảng cách giữa hai người có chút gần hơn, Tô Nhan nghiêng người ngồi
dậy, xoa xoa mặt định lấy điện thoại di động ra chơi.
Tư Mộc ngồi ở trên chiếc đôn gỗ bên
cạnh cô, cách đó không xa là một mảnh đất hoang, trước kia trong nhà còn trồng
trọt một số thứ, nhưng bây giờ chỗ đó chỉ chứa mấy lu nước lớn.
Trần Toàn Căn thỉnh thoảng sẽ đi câu
cá, khi trở về sẽ thả chúng trong mấy bể nước.
Tư Mộc hướng bên kia, hếch cằm:
“Chị, chị còn nhớ không?”
Tô Nhan liếc nhìn, nhàn nhạt nói:
“Không có ấn tượng.”
“Có năm tuyết rơi dày đặc, chị gạt
em là chị sẽ đắp người tuyết ở góc đó, nhớ không?”
Tô Nhan chớp chớp mắt: “À, lần đó em
định làm người tuyết.”
“Làm ơn đi, chị gạt em như thế mà
được ư?”
“Chỉ có thể nói là do em ngu ngốc.
Lúc đó cũng đã mười tuổi rồi, còn dễ bị lừa như vậy."
Lúc ấy còn nhỏ, Tô Nhan muốn làm
người tuyết lớn hơn, nhưng không thành công. Hết cách, cô đành lừa Tư Mộc ngồi
một góc chỗ đó, đắp đầy tuy� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.