“Như thế nào? Em cảm thấy tôi nói
sai sao?” Anh ta suy nghĩ một chút lại nói: “Tô Nhan, em cảm thấy ở cùng một
chỗ với tôi thế nào?"
Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm bậc
thang dưới chân, khóe miệng mỉm cười, ánh mắt hơi run rẩy lại lộ ra sự khẩn
trương của anh ta, núi sâu rừng thẳm, gió mát hiu hiu, hoàn cảnh yên tĩnh như
cũ vẫn không che giấu được nội tâm khẩn trương của anh ta, như thể đã trở lại
những năm tháng tuổi trẻ, hiện tại anh ta rất ít khi có cảm giác này.
Biểu tình Tô Nhan vặn vẹo giống như
nuốt một con ruồi, cô làm sao cũng không ngờ tới người này lại ném ra vấn đề
như vậy, bọn họ từ trước đến bây giờ vốn dĩ tiếp xúc không nhiều lắm, trước
tiên không nói đến trình độ hiểu biết của cô đối với người này như thế nào, chỉ
riêng hình tượng lúc trước, cô cũng không có khả năng ở bên cạnh Mã Thành Lỗi.
"Anh đừng náo loạn nữa, mau thả
tôi xuống." Tô Nhan trầm mặt lại bắt đầu đá hai chân.
Mã Thành Lỗi theo động tác của lắc
lư của cô đùa giỡn cúi người về phía trước, Tô Nhan theo bản năng sợ hãi ôm cổ
lấy anh ta, không dám động đậy nữa.
Mã Thành Lỗi hài lòng, nâng cô một
l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.