Đầu tháng 7, hội sách khai mạc đúng như dự kiến.
Hai hoặc ba ngày sau khi ra mắt, lượng tiếp khách trung bình hàng ngày
đạt đến đỉnh điểm.
Diệp Thanh Đường và Ngũ Thanh Thư bận rộn đến mức họ không có thời gian
than vãn sự đời.
"Tôi không vui không phải vì chuyện chia tay. Vậy lý do của cậu là
gì?" Ngũ Thanh Thư hỏi khi đang ăn đồ ăn mang đi trong phòng nghỉ trưa của
nhân viên.
“Bởi vì có người đã hứa với tôi sau này sẽ không bỏ qua bất kỳ hội sách
nào, nhưng mấy ngày nay toàn đi nước ngoài tham gia ba cái chương trình nhận giải
gì đó.”
Ngũ Thanh Thư liếc mắt nhìn cô một cái, trên mặt viết rõ câu "là
cái này phải không?"
Diệp Thanh Đường tò mò: "Cậu chia tay Lục Trạc thật à?"
"Nếu không thì thế nào chứ?"
"Chỉ vì anh ấy sắp ra nước ngoài sao?"
Ngũ Thanh Thư lần lượt gắp tỏi băm vào trong đĩa ra, nhưng làm chuyện
này lại khiến cô rất bực mình: "...Tôi lười chờ anh ấy lắm, bình thường
cũng có bao giờ gặp nhau đâu, chỉ toàn là gọi video thôi, tôi thật là đứa ngu
ngốc mà. Hơn nữa anh ấy cũng 21, tôi 26, cũng sắp 27 rồi còn gì. Đợi hai năm
sau anh ấy về nước mới chịu kết hôn, lúc ấy tôi đã 29 tuổi rồi. Thôi, thôi,
không có kết quả gì đâu, lười muốn chết."
Diệp Thanh Đường nhìn cô ấy: "Nói cứ như cậu sẽ tìm một chàng trai
khác để kết hôn trong hai năm tới vậy. Hình như nếu không phải Lục Trạc, cậu cũng
đâu có suy nghĩ đi làm quen và kết bạn mới nhỉ! Đừng nói với tôi là cậu sẽ quay
lại tìm Phương Thiệu đấy nhé."
"Đừng nhắc đến người đàn ông hôi thối đó."
Diệp Thanh Đường cười nói: "Tôi cảm thấy không thể đánh giá một
người dựa trên tuổi tác được. Hơn nữa làm sao cậu biết anh ấy có muốn kết hôn với
cậu hay không?"
"Lấy cái gì kết hôn chứ? Lấy sự nghiệp còn chưa vững phải ăn bám
vào gia đình sao? Với tính cách của mẹ anh ấy, cậu cũng phải răm rắp nghe theo.
Về nhà của tôi thì, ha ha..."
Diệp Thanh Đường muốn mở miệng nói tiếp, nhưng Ngũ Thanh Thư đã chen
ngang: "Thôi khỏi thuyết phục tôi đi."
Cô ném chiếc đũa đi, cũng lười nhặt lại: "Mấy cái cửa hàng này bị
làm sao vậy, tôi đã ghi note là không cho hành, gừng, tỏi rồi mà. Được lắm, tôi
sẽ cho bọn họ đánh giá không tốt..."
Nếu như Lục Trạc ở đây, nhất định anh ấy sẽ mỉm cười xoa dịu cô ấy, sẽ
cầm đũa gắp hết những thứ cô ấy không muốn ăn ra ngoài...
Nhưng chỉ trong thoáng chốc một suy nghĩ chợt lóe lên, Ngũ Thanh Thư vội
vàng dừng lại.
Cô ấy cất hộp đồ ăn mang đi, bình tĩnh nói: "Tôi no rồi, bây giờ
tôi phải ra ngoài mua cà phê đây, cậu có muốn uống gì không?"
“Chờ tôi một chút, tôi đi cùng cậu.” Diệp Thanh Đường nói.
Sau khi thu dọn đồ đạc, cả hai rời địa điểm bằng cửa sau và đến một
quán Starbucks gần đó ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.