Mái tóc xõa
tung của cô cọ vào chóp mũi anh, mái tóc hơi xoăn ấy còn thoang thoảng mùi bưởi
tươi mát.
Chân của Diệp
Thanh Đường đang lơ lửng trong không trung, bởi vì Ứng Như Ký đã vòng tay qua
eo cô và bế cô lên.
Cô cảm thấy hơi
say, giống như uống rượu sủi tăm ngọt có độ cồn thấp.
"Tối nay,
tòa nhà Nam Thành có trình diễn đèn đấy, cô có muốn đi xem không?" Ứng Như
Ký hỏi.
Anh hơi ngẩng đầu
lên nhìn cô, cô cụp mắt xuống, để ý thấy mỗi khi anh nói yết hầu của anh sẽ khẽ
lăn lên lăn xuống.
"Không phải
thường kết thúc lúc mười giờ tối sao?"
"Hôm nay lễ
đón năm mới sẽ kéo dài tận 30 phút. Bây giờ vẫn còn thời gian ra ngoài đấy."
"Muốn đi
muốn đi!"
Nhưng trên người
cô vẫn còn mặc đồ ngủ, không biết thay một bộ quần áo phải hết bao lâu nữa.
Ứng Như Ký nói:
"Chỉ cần mặc áo khoác vào thôi, không cần phải xuống xe đâu."
Thế là, Diệp
Thanh Đường tìm một chiếc áo khoác bành tô rộng rãi từ tủ quần áo và khoác lên
người, đi một đôi vớ bông cao cùng đôi ủng tuyết ấm áp. Sau khi mặc xong xuôi,
cô được Ứng Như Ký dẫn ra ngoài.
Sau khi xe lái
ra khỏi ga ra dưới đất, Diệp Thanh Đường mở cửa sổ xe, gió lạnh lướt qua gò má
cô, nhưng cô lại không thấy lạnh mà thoải mái nhắm mắt lại.
Thế là Ứng Như
Ký đành nhấn nút đóng toàn bộ cửa trên xe ô tô lại: "Cẩn thận một chút,
coi chừng cảm lạnh đấy."
Rất nhanh chiếc
xe đã chạy đến khu vực lân cận tòa nhà Nam Thành, Ứng Như Ký gửi xe ở tòa nhà lớn
đối diện —— Anh lái xe đến ngọn núi bên kia sông, bên đó xe cộ thưa thớt, đường
sá lại thông thoáng.
Địa hình bên bờ
này cao hơn, vừa bước vào núi, tầm nhìn sẽ được rộng mở, những công trình kiến trúc ấn
tượng bên kia sông thoáng chốc hiện lên trong tầm mắt.
Khi xe tiếp tục
lái lên phía trên, Ứng Như Ký cố gắng tìm tầm nhìn tốt nhất trước khi đỗ xe.
Diệp Thanh Đường đột nhiên nói: "Ứng Như
Ký."
"Hửm?"
"Lúc này
đi ngang qua đường anh có thấy trạm xăng nhỏ nào không?"
"Chuyện gì
vậy?"
“Tôi muốn ăn
kem nhưng không biết có bán không."
"Cô có thể
ăn được sao?"
Diệp Thanh Đường
cười nói: "Có thể chứ, giờ cũng ổn cả rồi, phải cảm ơn thầy Ứng đã chăm
sóc tôi tận tình."
Ứng Như Ký
nhanh chóng cho xe tấp vào lề.
Diệp Thanh Đường
đợi ở trong xe, một lúc sau anh quay lại, mở cửa đưa cho cô một cây kem ốc quế:
"Chỉ được ăn một cái thôi đấy."
"Làm sao
anh biết tôi thích ăn vị hương hoa hồng muối biển?"
"Tôi chỉ
chọn cái lòe loẹt nhất mà thôi."
"..."
Xe chạy thêm
vài phút nữa rồi dừng lại ở một khoảng đất trống, Ứng Như Ký cố ý quay người lại
để cửa sổ chỗ ghế lái phụ đối diện với tòa nhà Nam Thành sáng đèn.
Cửa sổ xe mở
ra, hai tay Diệp Thanh Đường chống trên khung cửa sổ, n� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.