Ứng
Như Ký tiến lên một bước, Diệp Thanh Đường chỉ cảm thấy ngọn đèn trên đầu mình
hình như đang lay động.
Hơi
thở ấm áp từ phía sau phả vào tai cô, lòng bàn tay anh trực tiếp thăm dò sự thật
mà không bị cản trở.
Diệp
Thanh Đường đột nhiên không thể đứng thẳng, ngón tay dùng sức chống trên bồn rửa
tay.
Cô
nhìn thấy Ứng Như Ký trong gương hơi hơi nhướng mày, lộ ra biểu cảm “Quả nhiên
như thế”.
Đầu
ngón tay của anh hơi lạnh, Diệp Thanh Đường nhìn không thấy, hết thảy đều là tưởng
tượng mà thôi.
Hình
dáng của bàn tay này đã sớm khắc sâu trong tâm trí cô, móng tay ngắn củn sạch sẽ,
khớp xương rõ ràng, trên mu bàn tay khi dùng lực sẽ hơi nổi lên những mạch máu
màu xanh nhạt.
Trong
gương, vẻ mặt của cô dần dần lạc lối, trong mắt tràn đầy hơi nước nhạt nhòa.
Ngược
lại, Ứng Như Ký lại hoàn toàn bình tĩnh, nếu anh là bác sĩ, chỉ cần nhìn biểu cảm
của anh một cách đơn thuần còn sẽ tưởng rằng anh đang tập trung tinh thần thực
hiện một ca phẫu thuật đòi hỏi thao tác chính xác cao.
Nhưng
Diệp Thanh Đường biết không phải, anh không bình tĩnh như vậy, xúc cảm sau lưng
cô đã bán đứng lại chính anh.
Diệp
Thanh Đường bật cười.
"Cười
cái gì?" Ứng Như Ký trầm giọng hỏi.
Mái
tóc vừa gội của cô sẫm màu hơn khi khô, tỏa ra một mùi hương ẩm ướt như cam
quýt sau cơn mưa, chiếm giữ toàn bộ hơi thở vững vàng của anh. Thi thoảng cô ngả
người ra sau mượn sức, tóc dính vào phần ngực sơ mi của anh làm ướt nhẹp một mảng.
Hô
hấp của Diệp Thanh Đường rối loạn: “Tôi đang nghĩ, quả nhiên thầy Ứng thuộc
cung Ma Kết.”
Cô
dùng khuôn mẫu của chòm sao để gài bẫy anh, ám chỉ anh ngoài lạnh trong nóng,
anh cũng dứt khoát đáp lại bằng lý thuyết này, cười nhạt nói: “Cô còn nói được,
xem ra là tôi chưa đủ chăm chỉ.”
*
Đôi
mắt của Diệp Thanh Đường mất đi tiêu cự, phải mất một lúc sau mới hoàn hồn.
Ứng
Như Ký mở vòi nước rửa tay, thấy cô không đứng thẳng được liền vươn hai tay
dùng sức, trực tiếp khiêng người cô lên.
Dừng
một chút, anh lại lấy ra một tay rút phích cắm, cầm lấy máy sấy tóc trên bồn.
Vào
phòng ngủ, Ứng Như Ký buông Diệp Thanh Đường xuống, quỳ một gối ở mép giường,
duỗi cánh tay cắm phích cắm của máy sấy tóc vào ổ cắm điện cạnh tủ đầu giường,
sau đó đưa nó cho cô.
Diệp
Thanh Đường nằm ngửa, không cầm: “Anh có thể giúp tôi sấy tóc không?” ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).