Đôi
mắt Diệp Thanh Đường cong lên xinh đẹp: “Nếu ở đó mà có một chiếc máy giặt thì
càng tốt.”
Ứng
Như Ký từ từ rời mắt khỏi khuôn mặt cô, cười nhẹ một tiếng rồi dùng hai tay
xoay vô lăng.
Diệp
Thanh Đường nhìn chằm chằm vào đôi tay có khớp xương rõ ràng, những đường gân
xanh mờ mờ không rõ ràng và chiếc đồng hồ kim loại màu bạc trên cổ tay.
Giống
như những hạt mưa vô hình rơi vào tim, ngứa ngáy nhưng không thể gãi được.
Cô
đúng là hết thuốc chữa.
Lúc
xe khởi động, chiếc túi xích trên đùi của Diệp Thanh Đường rơi xuống. Cô cúi xuống
để nhặt nó, Ứng Như Ký vươn tay bật đèn phía trên cho cô.
“Cảm
ơn.” Diệp Khuynh Đường nghiêng người sang một bên, đem túi nhặt được đặt ở bên
người, bắt đầu chuyển chủ đề: “Dự án của anh ở Đông Thành phát triển thuận lợi
chứ?”
"Hai
tuần đầu, thời tiết hơi bất lợi nên bọn tôi cũng bị chậm trễ, bây giờ thì ổn rồi."
"Anh
có dùng cái kia không?"
“Cái
gì?” Ứng Như Ký không theo kịp suy nghĩ của cô.
"Nón
bảo hộ đấy."
Ứng
Như Ký mỉm cười: "Tất nhiên tôi phải đội nó rồi. Đấy là quy định của công
trường."
Diệp
Khuynh Đường chăm chú nhìn hắn: "Không thể tưởng tượng được bộ dáng của
anh lúc đội nó, giống anh
đội mũ giáp, tôi chỉ có thể nghĩ đến hình ảnh của Tống
Vận Huy."
"Tống
Vận Huy là ai?"
"Nam
chính của phim truyền hình trong nước. Bình thường có lẽ anh Ứng không có nhiều
thời gian xem phim truyền hình."
"Tôi
cũng tương đối bận rộn, không có nhiều thời gian rảnh lắm. Thỉnh thoảng tôi
cũng xem Flix, đa phần chỉ xem được một hai tập thôi."
"Thầy
Ứng có rất ít thời gian, tôi nhất định phải giữ chặt những lúc thầy ở bên
tôi."
Cô
mỉm cười, nói ra nửa câu sau, từng chữ nghe có vẻ đứng đắn nhưng chỉ họ mới biết
những điều ám muội trong đó.
< ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).