Lời tựa:
Chúng ta thường khó nói lời thích với nhau. Sương mù trước kính xe như che lấp đi tình yêu của đôi ta. Tuy anh nói không sợ em đến muộn, nhưng em vẫn sợ mình đến không đúng lúc. Anh nói sẽ đợi em, dù bao lâu đi chăng nữa. Đến thì tốt, nhưng em không muốn trở thành kẻ có tội, không muốn cản trở anh đến bên một người con gái khác tốt hơn. Vì vậy, từ tận đáy lòng của mình, em mong anh được hạnh phúc.
– Tô Nhan Chi
Cận Du Bạch
sửng sốt, hóa ra anh chính là gánh nặng. Cho dù không phải xa cách lâu ngày mới
gặp lại thì anh cũng chỉ là gánh nặng của cô thôi.
Anh đứng sững
sờ tại chỗ, im lặng nhìn cô đi xa.
Mưa rơi càng
lúc càng nặng hạt nhưng cũng không thể nào đánh thức nổi anh. Đối với anh, chỉ
có Tô Nhan Chi mới là cơn mưa giữa mùa hạ khô cằn khiến tâm trạng anh tràn trề
sức sống, không nỡ để bị ốm.
Tô Nhan Chi
tránh ánh mắt của Cận Du Bạch, lặng lẽ rơi nước mắt. Cho dù cô rất thích Cận Du
Bạch nhưng cô thật sự không thể nào chấp nhận được trong lòng anh còn hình ảnh
của người khác, càng không thể để chính mình trở thành thế thân của người khác.
Tô Nhan Chi
ngồi xổm trong góc hành lang một thời gian rất lâu. Cô khóc đủ rồi, mệt rồi mới
từ từ đứng dậy và cất bước vào trong nhà. Cô bước trên hành lang, đến cửa phòng
của cô và Cận Du Bạch: “Chi Chi đã trở lại rồi à?” Mẹ Tô thò đầu ra khỏi trong
phòng Cận Du Bạch.
“Mẹ, sao mẹ lại
ở đây?” Tô Nhan Chi cố nở nụ cười hỏi.
“Cái gì mà ở
đây? Hai đứa giờ đã ở cùng nhau rồi, ở nơi nào mà chẳng giống nhau cơ chứ?” Mẹ
Tô chậm rãi tiến tới gần Tô Nhan Chi.
Tô Nhan Chi mím
môi. Cô muốn kể rõ toàn bộ sự việc về Cận Du Bạch cho mẹ Tô nghe.
“Tiểu Bạch đâu
rồi con?” Mẹ Tô quay đầu lại hỏi Tô Nhan Chi.
Tô Nhan Chi im
lặng nhìn mẹ Tô. Mẹ Tô đột nhiên hỏi: ”Sao vậy con? Sao con lại khóc thế này?”
“Dạ không có
việc gì ạ.” Tô Nhan Chi lắc đầu.
Mẹ Tô tiếp tục
hỏi: ”Con với Tiểu Bạch lại cãi nhau sao?”
“Dạ không có.”
Tô Nhan Chi nhàn nhạt trả lời.
“Không có thì
tốt, thằng nhóc này thật sự rất tốt. Hôm nay mẹ có hơi bận một chút. Con chuẩn
bị tối nay đi ngắm sao với mẹ nhé.” Mẹ Tô nói.
Tô Nhan Chi
không còn kìm nén được nữa, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống. Mẹ Tô nhìn thoáng
qua Tô Nhan Chi liền biết hai đứa nhỏ này nhất định đã cãi nhau rồi.
“Chi Chi à, con
có biết vì sao mẹ đột nhiên lại quyết định vào thành phố không?” Mẹ Tô hỏi
Tô Nhan Chi lắc
đầu kh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.