Mặc dù tôi không thể hoàn toàn dỗ dành mọi người
tốt, nhưng nó vẫn có hiệu quả phần nào.
Chí ít Tang Ngâm không đuổi Hoắc Nghiên Hành
đi nữa.
Buổi tối, Hoắc Nghiên Hành ở lại trong phòng
ngủ của Tang Ngâm, Tang Ngâm có thể chịu đựng được gian khổ, nhưng khi cô hạnh
phúc có thể tận hưởng thời điểm đó, cô sẽ không bao giờ tỏ ra kiêu ngạo.
Chiếc giường do chủ tịch đặt không thua gì
phòng tiêu chuẩn khách sạn, cô đồng ý ở, trong đó nhưng lại đuổi Hoắc Nghiên
Hành sang phòng ngủ khác.
Đóng cửa từ chối anh.
Tắm xong nằm lên giường chơi điện thoại, tin
nhắn của Sài Khinh Nguyệt nổi lên.
[Sài Khinh Nguyệt: Chồng cậu bị trục xuất khỏi
gia phả của Hoắc gia chưa?]
Không đầu không đuôi nói một câu, Tang Ngâm
không hiểu, nên trả lời bằng dấu chấm hỏi.
[Sài Khinh Nguyệt: Chính là chú Hoắc hôm nay
trở về trấn giữ Hoa Thần, sau đó chồng cậu đột nhiên biến mất, những người
trong đó đoán rằng chồng cậu có phải đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo bị đuổi
ra khỏi nhà hay không.]
Không chỉ người ngoài cuộc suy đoán về mối
quan hệ của mình mà ngay cả người trong cuộc cũng vậy, chỉ cần có một chút biến
động nhỏ, không nhất thiết một đêm là có thể bị biên soạn ra hàng chục phiên bản
khác nhau.
Cuộc sống hạnh phúc có nghĩa lý gì, mọi người
thích nhất là được xem cuộc chiến đấu đá với nhau.
Đặc biệt là những người đứng trên mây và coi
thường mọi thứ như Hoắc Nghiên Hành, thì càng có rất nhiều người muốn nhìn anh
bị cười nhạo.
Duy nhất chỉ có một ngày không đến Hoa Thần,
liền có những bàn tán nhận xét ngớ ngẩn về việc bị trục xuất khỏi gia phả.
Nhưng cô cũng sẽ không nói với Sài Khinh Nguyệt
những khúc mắc giữa cô và Hoắc Nghiên Hành, một là vì chuyện này quá phức tạp,
hai là do không có gì để công khai về vụ ly hôn.
Nhưng điều cần giải thích vẫn phải giải thích.
[Tam Hựu Tang Tang: Tớ bị bệnh, anh ấy qua tới
chăm sóc tớ, không thể quay lại trong một thời gian, cho nên bố Hoắc của tớ mới
đến công ty tạm thời hỗ trợ]
[Tam Hựu Tang Tang: Hơn nữa Hoắc gia không có
gia phả.]
Chưa đầy hai giây sau khi tin nhắn được gửi
đi, cuộc gọi video của Sài Khinh Nguyệt được gửi đến.
Tang Ngâm nhận.
“Cậu có bị bệnh rồi à?” Sài Khinh Nguyệt đặt cả
khuôn mặt của mình trước ống kính, ân cần hỏi: “Sao cậu lại bị ốm? Bây giờ cậu
đã khá hơn chưa?”
“Lạnh, nhưng bây giờ thì ổn rồi, không sao
đâu.”
Sài Khinh Nguyệt có chút nhẹ nhõm, vốn cô ấy
cũng không tin những tin đồn nhảm nhí đó, chẳng qua là cảm thấy vui nên nói
Tang Ngâm nghe một chút, khi đã biết được sự thật, không tránh khỏi tám chuyện:
“Cậu và tổng giám đốc Hoắc đích tiến triển xem ra rất thuận lợi, khi cậu bệnh
cho dù công ty đang rất gấp thì anh ấy cũng chạy đến chăm sóc cậu.”
“Cái này có là gì.” Tang Ngâm khinh thường hừ
một tiếng: “Đó là điều mà anh ấy nên làm.”
“Hãy thu lại khóe miệng nhếch lên của cậu đi,
cậu có vẻ thể hiện tốt hơn.”
Tang Ngâm dừng một lát rồi phản bác: “Tớ không
cười.”
Sài Khinh Nguyệt ở bên kia thốt lên “Chặc chặc”:
“Cô gái à, cậu có tên là mạnh miệng đó.”
“…”
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên, trong phòng
trừ Tang Ngâm thì chỉ có Hoắc Nghiên Hành, người ở ngoài gõ cửa là ai không cần
nói thì cũng biết.
“Anh đừng gõ nữa, em đang có chút việc.” Tang
Ngâm vội vàng cúp video, cất giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
Giọng nói trầm ấm của Hoắc Nghiên Hành xuyên
qua cánh cửa, có chút mơ hồ: � ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.