Nói là một chuyện nhưng làm lại là chuyện khác.

Sau khi được Hạng Cẩn Xuyên khai sáng ở cửa hàng đá quý, Tang Ngâm quyết định về nói chuyện giao lưu tâm hồn với Hoắc Nghiên Hành, nhưng cô vẫn thấp thỏm không yên, chậm chạp ra khỏi cửa hàng đá quý, hận không thể lấy tốc độ năm phút đi được nửa bước để di chuyển đến xe, đi hai bước cuối cùng dứt khoát dừng lại, hỏi Hạng Cẩn Xuyên có đói không.

Hạng Cẩn Xuyên tự nhiên có thể nhìn ra sự trốn tránh của cô, trong lòng cũng biết có một vài việc đặc biệt là phương diện tình cảm, phải tự mình nhận ra, ngoan cố đã lâu rồi, sao có thể vì người khác nói 1,2 câu mà thay đổi.

Vừa đúng lúc đến giờ ăn, hai người tìm một nhà hàng Yakiniku ở gần phố Tài Chính ăn cơm.

Lật thực đơn ra, Tang Ngâm không xem bất cứ món ăn nào, gọi mấy bình rượu thanh mai trước.

Hạng Cẩn Xuyên ngồi đối diện cô, hỏi cô có kiêng cái gì không, gọi một chút thịt và rau tươi, sau khi phục vụ rời khỏi phòng bao, anh mới trêu chọc nói: “Uống rượu để tăng dũng khí hả?”

Có lẽ là bởi vì Hạng Cẩn Xuyên hiểu rõ các loại dáng vẻ lôi thôi lếch thếch của cô khi còn nhỏ, khi đối xử với cô lại chỉ mang tâm thái bình thường nhất của anh trai nhà bên, vì vậy trước mặt Hạng Cẩn Xuyên Tang Ngâm luôn rất thoải mái.

Đôi vai cô chùng xuống, thỏ dài: “Dù sao thì, rất căng thẳng ấy…”

Gấp rút già mồm bổ sung thêm một câu: “Đổi lại là anh, chẳng lẽ lúc anh cầu hôn chị dâu tương lai không căng thẳng sao? Sông có khúc, người có lúc, bây giờ anh cười em, về sau phải cẩn thận đấy.”

“Được được được, không cười em.” Hạng Cẩn Xuyên giơ tay đầu hàng.

Mùng 2 Tết, không khí năm mới vẫn đang hừng hực, đi qua cả đường hầu như nhà hàng quán ăn nào cũng chật cứng người, phòng bao của nhà hàng Yakiniku là không gian bán kín, chiếu tatami trũng xuống, bếp nướng than hoa được đặt giữa bàn gỗ, mặt ngoài được bao quanh bởi một hàng rào mây tre đan cao nửa người, bên trên treo một tấm rèm có in logo của nhà hàng.

Không cách âm, có thể nghe rõ tiếng nói chuyện của hai phòng cuối cùng bên cạnh.

Nghe giọng nói không giống người địa phương, phần lớn là người vùng khác tranh thủ kỳ nghỉ Tết đi du lịch.

Trong nhà hàng có nhiều người, tốc độ phục vụ đồ ăn hơi chậm, trong lúc chờ đợi, Hạng Cẩn Xuyên nhận được một cuộc gọi video xuyên quốc gia, giọng nữ nhẹ nhàng êm ái, cho dù không nhìn thấy mặt, chỉ cần nghe giọng nói cũng có thể tưởng tượng ra một khuôn mặt tri thức, dịu dàng.

Tang Ngâm thù dai, nháy mắt trêu lại anh.

Đột nhiên nhớ ra mình quên chưa nói với Trần Hoà không về nhà ăn cơm, lại vội vàng cầm lấy điện thoại gọi một cuộc về.

“Không về ăn cơm hả?” Trần Hoà biết bọn trẻ có lịch trình riêng, không phải cứ đến Tết là nhất định phải thành thành thật thật ở nhà cùng với một đám ông già bà già bọn họ, đối với việc này không có gì không vừa ý, chỉ thuận miệng nói một câu: “Con không ở nhà, Hoắc Nghiên Hành cũng không, còn thằng hai thì không cần quan tâm, ông nội con, ba con và mẹ ba người bọn mẹ ăn cơm còn bớt việc hơn.”

Tang Ngâm hỏi: “Hoắc Nghiên Hành không ở nhà ạ?”

“Buổi chiều bảo có việc đi ra ngoài rồi, ngay sau khi con đi đấy.” Trần Hoà nói: “Sau đó vừa nãy gọi điện về bảo thức ăn cho mèo của bọn con có lẽ hết rồi, phải về xem xem, không về đây ăn cơm nữa.”

Hoắc Hoắc khá nghịch ngợm, thích cào đồ, sợ sau khi mang nó về nhà cũ, nó có thể biến sân sau quý báu của ông cụ thành hiện trường án mạng nên để nó ở nhà, để sẵn thức ăn và nước cho mèo, ngoài ra còn có camera trong phòng khách, để nó sống một mình một thời gian.

Mèo là do Tang Ngâm nhặt về cũng là cô nhất quyết đòi nuôi, kết quả không được mấy ngày liền ném cho Hoắc Nghiên Hành, một loạt kiểm tra và tiêm phòng đều do anh nhọc lòng sắp xếp, còn cô ngoại trừ lúc rảnh rỗi chơi với Hoắc Hoắc, thời gian khác liền giống như một ông sếp không làm bất cứ việc gì chỉ ngồi sai bảo, so sánh như vậy, cô thực sự không quan tâm tới Hoắc Hoắc bằng Hoắc Nghiên Hành.

Rõ ràng lúc ban đầu cô muốn mang Hoắc Hoắc về nhà, anh còn tỏ ra ghét bỏ.

Bây giờ ngược lại rất thích nó.

Liên hệ với tình hình thực tế, một lần nữa nhớ lại câu Hạng Cẩn Xuyên khuyên cô “Miệng có lúc cũng biết lừa dối người khác”, có vẻ cũng có đạo lý.

Có lẽ Hoắc Nghiên Hành chính là loạ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play