Tang Ngâm thấp hơn Hoắc Nghiên Hành khá nhiều,
lúc này đang nằm sấp trong lòng anh, ánh sáng bị che khuất, cô bị bao phủ dưới
hình dáng của anh
Ánh sáng màu vàng của đèn trong phòng khách sạn
hắt lên từ sau lưng anh, nhuộm vài sợi tóc thành màu vàng kim, bởi vì ngược
sáng nên không thể nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ngược lại lại có một
sự dịu dàng mơ hồ.
Tang Ngâm sững sờ chớp chớp mắt: “Anh từ thủ
đô đến đây à?”
Hoắc Nghiên Hành giải thích một câu: “Vừa hay
đi công tác ở gần đây.”
Tang Ngâm “Ò” một tiếng, cụp mắt xuống, liếc
thấy một lớp trong suốt lấp lánh, bất giác khép cằm lại.
Hoắc Nghiên Hành thấy tầm mắt của cô dán chặt
vào ngực anh, cúi đầu theo ánh mắt cô, nhìn thấy cổ áo khoác của anh đang phản
chiếu ánh sáng.
Lại liếc nhìn mặt nạ dưỡng ẩm của cô.
“…”
Hoắc Nghiên Hành đỡ vai cô: “Đứng vững.”
Sau đó rút từ hộp giấy trên bàn ăn một tờ giấy
ăn, thong thả lau sạch.
Tang Ngâm: “…”
Nhìn dáng vẻ gấp không chờ nổi của anh còn tưởng
rằng bị dính cái gì bẩn thỉu, cô còn chưa ghét bỏ anh làm lãng phí mặt nạ của
cô đâu!
Tâng Ngâm dùng hai ngón trỏ ấn ấn lên mặt nạ,
nổi lên lòng nghịch ngợm, lại lần nữa
chà tinh chất trên đầu ngón tay lên áo khoác của anh.
Động tác lau quần áo của Hoắc Nghiên Hành tạm
dừng, hờ hững liếc nhìn cô, lại cúi đầu, lau hai vết cô mới chà lên.
Viên Nguyên đứng ở bên cạnh nhìn đến mức mắt
chữ a mồm chữ o, không dám thở mạnh.
Tuy Hoắc Nghiên Hành và Tang Ngâm không làm ra
hành động gì quá mức thân mật, nhưng từ trường phát ra quanh người hai người lại
vô cùng không bình thường.
Đặc biệt là câu: “Đến xem xem em bị bắt nạt
thành dáng vẻ gì rồi.” mà Hoắc Nghiên Hành vừa nói cùng việc Tang Ngâm chà mặt
nạ lên người Hoắc Nghiên Hành, nhìn có vẻ như là cố tình khiến anh không thoải
mái, nhưng thực ra càng giống như đang làm nũng.
Phải biết rằng, hai người họ mỗi lần vừa gặp mặt
đều lửa đạn ngập trời.
Tuy rằng hầu hết thời gian đều là Tang Ngâm
kích động hơn giống như một cây pháo nhỏ, còn Hoắc Nghiên Hành chỉ lạnh nhạt liếc
qua với ánh mắt cạn lời.
Viên Nguyên nhìn thế nào cũng cảm thấy không
đúng, cảm thấy hình như bản thân đã phát hiện ra đại lục mới.
Cô ấy nín thở ngưng thần, trong mắt ánh lên
tia sáng hóng hớt.
Đáng tiếc hiện giờ trong mắt tròng lòng của
Tang Ngâm đều là đồ ăn mới được giao tới, căn bản không có tâm trí để ý cô ấy,
tất nhiên cũng không tiếp được tín hiệu từ ánh mắt của cô ấy.
Mở hộp đồ ăn ra, Mùi tỏi sau khi xào xong vô
cùng hấp dẫn, Tang Ngâm hít sâu một hơi, tiếp tục lấy ra một phần đồ ăn khác.
Tay vừa chạm vào túi ni-lông, cổ liền cảm thấy
đau nhói, cổ áo ngủ đột nhiên bị siết chặt, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.