“Ừ” Tang Ngâm lấy điện thoại từ tai ra để xác
nhận âm thanh này là của Hoắc Nghiên Hành: “Cái gì?”
Vừa hỏi xong không đợi Hoắc Nghiên Hành giải
thích, liền nói tiếp: “Chuyện trên Weibo là do anh làm?”
“Không phải nói tủi thân sao.” Hoắc Nghiên
Hành hẳn là đang ở bên ngoài, âm thanh có chút ồn ào: “Bây giờ đã tốt hơn rồi
chứ?”
Tang Ngâm ngồi ở mép giường kiễng ngón chân
xoay xoay gần nửa vòng, cẩn thận ổn định lại giọng nói: “Cũng được.”
Không biết anh có đoán được suy nghĩ của cô
không, Hoắc Nghiên Hành khẽ cười.
Tang Ngâm ngượng ngùng quay lại: “Cười cái rắm.”
Hoắc Nghiên Hành lại hỏi: “Bụng còn đau không?”
“Không đau nữa.”
“Đang ở khách sạn?”
“Nếu không thì có thể ở đâu.” Tang Ngâm nghĩ rằng
anh ta đang hỏi nhảm.
“Được.”
“Được cái gì?”
Hoắc Nghiên Hành không trả lời cô nữa, có cuộc
gọi công việc gọi đến, anh giải thích với cô rồi cúp điện thoại.
Tang Ngâm cầm điện thoại ở một góc trên giường,
hai bắp chân quơ quơ, đôi dép trên ngón chân đang lung lay cho biết tâm trạng của
cô đang rất tốt.
Chuẩn bị lên Weibo thưởng thức kỹ hơn, nhưng
nhận ra có ánh mắt ai đó đang nhìn mình, cô nhìn sang.
Viên Nguyên đứng ở cửa phòng ngủ, ló đầu nhìn
hỏi: “Chị, chị đang gọi điện cho ai vậy?”
“Hoắc Nghiên Hành.” Tang Ngâm thành thật nói:
“Làm sao thế?”
Viên Nguyên cẩn thận lựa lời nói: “Em cảm thấy
nụ cười của chị có chút rạo rực.”
Tang Ngâm sờ lên mặt mình: “Chị có cười sao?”
Viên Nguyên gật đầu liên tục như gà mổ thóc,
chỉ về phía điện thoại của cô: “Không tin thì chị tự mình soi gương đi.”
Tang Ngâm cúi đầu xuống, trên màn h ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.