Sau một thời gian được điều trị tích cực và chăm sóc kỹ lưỡng, tình trạng của Kiệt Kiệt đã có chuyển biến rõ rệt. Lý Tịnh bắt đầu cho cậu bé tập ghép mô hình bằng cách xếp các khối gỗ, nhằm rèn luyện khả năng phân biệt thị giác, nhận biết màu sắc, hình dạng và tập làm quen với những thao tác phân loại đơn giản.

  Trên bàn, Lý Tịnh đặt ba khối gỗ: một khối vuông màu đỏ, một khối tam giác màu xanh lá và một khối vòm màu xanh lam. Cô đưa cho Kiệt Kiệt ba khối gỗ hoàn toàn giống hệt, rồi hướng dẫn cậu bé tìm và ghép chúng thành từng cặp tương ứng.

  Lương Mậu Minh ngồi bên cạnh quan sát, dùng điện thoại ghi lại lời hướng dẫn chuyên môn và phương pháp huấn luyện của Lý Tịnh, mong rằng khi về lại thôn có thể bắt chước làm theo, giúp ích cho Kiệt Kiệt.

  Chiều hôm đó, tại phòng hành chính y vụ.

  Gần đến giờ tan ca, Lý Tịnh tranh thủ làm nốt công việc còn dang dở, rồi tranh thủ thời gian gọi một cuộc điện thoại đến Bệnh viện Nhân Dân huyện Nghi.

  Phó trưởng khoa Tần Phi của cùng khoa, khi đi ngang qua phòng hành chính, vừa xem bệnh án trong tay vừa gọi với sang báo cho Lý Tịnh:

  – Bác sĩ Lý, lát nữa tan ca thì sang nhà hàng đối diện bệnh viện ăn cơm nhé. Các đồng nghiệp đã chuẩn bị cho em một bàn tiệc chào mừng ngày đầu vào làm rồi.

  – À? Ồ… được ạ, cảm ơn Phó khoa Tần.

  Phản ứng của Lý Tịnh có phần chậm chạp. Tần Phi tò mò bước hẳn vào phòng hành chính y vụ, thấy rõ vẻ mặt đầy ưu tư của cô, liền quan tâm hỏi:

  – Có chuyện gì vậy? Nói ra xem, mọi người cùng nghĩ cách giúp.

  Lý Tịnh đáp:

  – Phó khoa Tần, em vừa liên hệ với Bệnh viện huyện Nghi. Bên đó không có khoa Tâm thần - Tâm thể, cũng chưa từng tiếp nhận bệnh nhân tự kỷ, nên thiếu cả kinh nghiệm lâm sàng lẫn bác sĩ chuyên khoa liên quan. Em đang nghĩ, sau khi Kiệt Kiệt về nhà thì quá trình điều trị tiếp theo nên tiến hành thế nào đây? Nếu phải thường xuyên đi lại lên thành phố Diên thì chi phí cũng không nhỏ, e là gia đình khó mà kham nổi.

  – Những năm gần đây, trình độ y tế ở các bệnh viện tuyến cơ sở của thành phố Diên tuy đã có bước tiến đáng kể, nhưng tốt nhất cũng chỉ mới đạt đến mức bệnh viện hạng hai. Các khoa lâm sàng thì chưa đầy đủ, đặc biệt là mảng Tâm - Thân và Tâm thần học, gần như vẫn còn bỏ trống.

  – Vâng, em đã xem lại hồ sơ bệnh án của khoa mình trong vòng ba năm trở lại đây và phát hiện tỷ lệ bệnh nhân đến từ tuyến cơ sở chiếm rất ít.

  – Đúng vậy. Thứ nhất, vì bệnh viện tuyến huyện không có khoa Tâm thần - Tâm thể, nên bệnh nhân ở tuyến cơ sở khi phải đi lại giữa huyện và bệnh viện tuyến thành phố sẽ gặp đủ loại bất tiện về thời gian, chi phí đi lại… Thứ hai, người dân ở huyện và nông thôn nhận thức về bệnh lý tâm thần còn hạn chế. Dù đã xuất hiện những vấn đề tâm lý rõ rệt, họ vẫn dễ phiến diện cho rằng đó chỉ là những khó chịu do nguyên nhân sinh lý gây ra - giống như trường hợp của Lương Kiệt Kiệt vậy.

  Lý Tịnh khẽ gật đầu, thở dài một tiếng:

  – Từ tình hình thực tế mà nói, những gì chúng ta - các bác sĩ Tâm thần - Tâm thể có thể làm, thực ra vô cùng hạn chế.

  Tần Phi mỉm cười nói:

  – Đừng nản thế. Đội tình nguyện Y tế cộng đồng của thành phố mỗi quý đều tuyển bác sĩ thiện nguyện về các vùng quê khám bệnh miễn phí. Các khoa trong bệnh viện mình đều có người đăng ký tham gia. Nếu em có hứng, thì chịu khó theo dõi thông báo tuyển tình nguyện viên trên trang web bệnh viện.

  – Thật sao? – Lý Tịnh lập tức phấn chấn hẳn lên, nở nụ cười rạng rỡ:

  – Tuyệt quá! Em nhất định sẽ tham gia!

  Bữa tiệc chào mừng tối hôm đó, Lý Tịnh vui vẻ hòa mình cùng các đồng nghiệp. Tính cách thẳng thắn, cởi mở của cô khiến việc kết thân trở nên rất dễ dàng. Hơn nữa, với chuyên môn của mình, cô cũng biết cách giữ chừng mực, tôn trọng ranh giới và khoảng cách an toàn giữa người với người. Nhờ vậy, cô nhanh chóng hòa nhập vào tập thể của khoa Tâm thần - Tâm thể.

  Kết thúc một liệu trình điều trị, sau khi đánh giá toàn diện các chỉ số, Trưởng khoa Vương đã chấp thuận cho Kiệt Kiệt xuất viện.

  Lý Tịnh mua rất nhiều đồ chơi trí tuệ tặng cậu bé, rồi lần lượt lấy ra giới thiệu cho Kiệt Kiệt xem:

  – Đây là bộ xếp hình khối gỗ, rubik, trứng thông minh ghép đôi, bộ đồ chơi nhà bếp cắt rau củ quả, còn đây là món đồ chơi biết hát nữa. Sau khi về nhà, để ông bà nội chơi cùng Kiệt Kiệt nhé, được không?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play