Kiệt Kiệt ngẩn ra một lúc, bàn tay nhỏ chầm chậm chạm vào món đồ chơi, cố gắng phát ra mấy tiếng:
– Chơi… đồ chơi… cảm ơn… dì.
Lý Tịnh mừng rỡ ôm cậu bé vào lòng, hôn nhẹ lên trán rồi mỉm cười nói:
– Kiệt Kiệt ngoan quá, dì rất thích Kiệt Kiệt đấy.
– Bác sĩ Lý, chắc tốn của cô không ít tiền nhỉ? Thật… thật ngại quá…
– Bà Lương, xin bà đừng nghĩ ngợi gì cả, đây chỉ là chút tấm lòng của tôi dành cho Kiệt Kiệt thôi mà.
Lý Tịnh đặt Kiệt Kiệt xuống, khẽ nắm tay kéo bà Lương đang lúng túng, ngồi xuống mép giường, dịu giọng nói:
– Vì huyện Nghi không có trung tâm phục hồi chức năng chuyên biệt để tập luyện cho Kiệt Kiệt, nên hiện tại, điều chúng ta có thể làm là ở nhà, tận dụng những món đồ chơi đơn giản, dùng tình thương để dẫn dắt bé, giúp bé cải thiện khả năng giao tiếp với mọi người và kỹ năng sinh hoạt, nhằm tránh cho não bị thoái hóa, dẫn đến bại não, động kinh hay các triệu chứng khác.
Bà Lương gật đầu:
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT