Thứ hai, lại là một ngày đông đúc, tấp nập đến mức không kịp thở.
Sáng sớm, Bệnh viện Nhân Hòa - bệnh viện tuyến đầu của thành phố Diên đã chật kín người. Dù là khoa Cấp cứu hay tòa nhà khám tổng hợp, đâu đâu cũng thấy những bóng người vội vã lướt qua.
– Khoa Tâm thần - Tâm thể của Bệnh viện Nhân Hòa là chuyên khoa đặc thù mới được thành lập năm 2014, quy tụ đội ngũ y bác sĩ chất lượng cao, có phòng khám tư vấn tâm lý, phòng khám chuyên khoa trầm cảm, phòng đánh giá tâm lý cùng nhiều phòng trị liệu tâm lý chuyên biệt…
Trên hành lang dẫn vào Khoa Tâm thần - Tâm thể, Trương Phúc Toàn, Trưởng phòng Nhân sự của bệnh viện, vừa đi vừa giới thiệu cho cô gái tóc ngắn đi cạnh.
Cô gái đeo ba lô, mặc áo hoodie với quần jeans, chân đi giày thể thao, dáng người cao ráo, khí chất thân thiện. Trên gương mặt xinh xắn lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ như nắng.
– Bác sĩ Lý, cô chắc chắn muốn vào làm ở Khoa Tâm thần - Tâm thể chứ? Trong đợt tuyển dụng này, cô là người có điểm tổng hợp cao nhất, chuyên môn của cô ở cả Ngoại khoa và Tâm thần - Tâm thể đều thuộc hàng xuất sắc. Ngay cả Trưởng khoa Lưu bên Cấp cứu cũng muốn mời cô về đấy!
Lời của Trương Phúc Toàn khiến Lý Tịnh khẽ cười tinh nghịch:
– Trưởng phòng Trương, nếu bây giờ em đổi khoa đột ngột thì Trưởng khoa Vương bên Tâm thần - Tâm thể chẳng phải sẽ…
Cô vừa nói vừa giơ hai tay lên xoa xoa trước mắt, làm động tác giả vờ như một đứa trẻ đang òa khóc nức nở.
Trương Phúc Toàn bật cười không nhịn được:
– Được rồi, tôi chỉ nói đùa thôi. Phía bệnh viện tất nhiên sẽ tôn trọng nguyện vọng của bác sĩ Lý chứ.
– Hehe, cảm ơn Trưởng phòng Trương! – Lý Tịnh mỉm cười cong môi. – Sau này em nhất định sẽ sang khoa Cấp cứu, trực tiếp cảm ơn Trưởng khoa Lưu vì đã ưu ái em như vậy!
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi đến khu khám bệnh ngoại trú của khoa Tâm thần - Tâm thể. Y tá Tiểu Kim đang bận rộn trước máy tính ở quầy phân loại bệnh nhân.
Khu vực chờ gồm năm hàng ghế, mười cột, hầu như đã kín chỗ. Trước cửa mỗi phòng khám đều có khá đông bệnh nhân đang xếp hàng chờ khám. Hành lang vốn rộng rãi giờ chật kín, không còn chỗ chen chân.
Lý Tịnh đưa mắt nhìn quanh một lượt, trên gương mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
Trương Phúc Toàn khẽ thở dài, giọng có chút cảm khái:
– Thực ra khoa Tâm thần - Tâm thể cũng đang rất thiếu bác sĩ giỏi. Cả tám phòng khám mở cùng lúc mà vẫn khó đáp ứng hết nhu cầu của bệnh nhân.
Lý Tịnh nói:
– Em có đọc tin, dạo trước ở thành phố Diên từng xảy ra vụ một học sinh tiểu học và một học sinh cấp ba nhảy lầu.
– Đúng vậy. Dưới tác động đồng thời của gia đình gốc, môi trường học đường và áp lực thành tích, các vấn đề sức khỏe tâm thần ở trẻ em ngày càng nhiều. – Nói đến đây, Trương Phúc Toàn ngừng lại một chút rồi bổ sung:
– Không chỉ trẻ em đâu, phụ huynh cũng vậy, chịu ảnh hưởng nặng nề bởi các vấn đề như rối loạn lo âu, trầm cảm, mất ngủ… Thế nên tầm quan trọng của khoa Tâm thần - Tâm thể chúng ta chẳng hề thua kém bất kỳ khoa nào trong bệnh viện.
Lý Tịnh hoàn toàn đồng tình. Chính vì thấu hiểu điều này nên khi học cao học, cô mới chọn chuyên ngành Tâm thần - Tâm thể.
Trương Phúc Toàn gõ nhẹ lên quầy phân loại, hỏi:
– Tiểu Kim, Trưởng khoa Vương đang ở đâu vậy?
– Trưởng phòng Trương! – Tiểu Kim vội đứng dậy:
– Trưởng khoa Vương đang khám tại phòng số 5.
– Bác sĩ Lý, tôi dẫn cô… – Trương Phúc Toàn còn chưa nói hết câu thì đã thấy một nữ bác sĩ trung niên vội vã bước tới. Hai người vừa chạm mặt, ông liền mỉm cười đón:
– Trưởng khoa Vương, để tôi giới thiệu với cô, đây là bác sĩ Lý Tịnh, hôm nay chính thức vào làm tại Khoa Tâm thần - Tâm thể.
Lý Tịnh lập tức cúi người chào lễ phép:
– Chào Trưởng khoa Vương, em là Lý Tịnh.
Trưởng khoa Vương liếc nhìn Lý Tịnh một cái rồi nói nhanh:
– Đến đúng lúc lắm, mau theo tôi. Khoa Cấp cứu vừa tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt, Trưởng khoa Lưu mời khoa Tâm thần - Tâm thể sang hội chẩn.
Nói xong, bà quay sang dặn Tiểu Kim:
– Lấy cho bác sĩ Lý một chiếc áo blouse.
Tác phong làm việc dứt khoát, nhanh gọn của Trưởng khoa Vương khiến Lý Tịnh bị cuốn theo. Cô lập tức đáp không chút do dự:
– Vâng!