Lý Tịnh mừng rỡ ra mặt:

  – Tốt quá rồi!

  – Lý Tịnh, em vẫn chưa vào Đảng phải không? Tuy em mới vừa đi làm, nhưng tôi có thể nhận ra, em là một thanh niên có tư tưởng tiến bộ.

  – Vâng. Em cảm ơn Trưởng khoa Vương!

  Trước khi rời đi, Lý Tịnh chợt nhớ ra một chuyện:

  – Trưởng khoa Vương, nếu bệnh viện mình có chính sách hỗ trợ giảm nghèo, sao cô không nói sớm cho bà Lương biết ạ?

  Trưởng khoa Vương đáp:

  – Trưởng thôn Lương là người có trách nhiệm, là một cán bộ tốt. Có sự đảm bảo của ông ấy, bà Lương sẽ yên tâm hơn. Còn phía bệnh viện, trước khi đơn xin miễn giảm được phê duyệt chính thức, nếu tùy tiện hứa hẹn, lỡ làm người nhà bệnh nhân thất vọng thì không hay.

  Lý Tịnh ngượng ngùng đưa tay chạm vào sống mũi, cười gượng:

  – Em… là em suy nghĩ chưa chu toàn.

  – Không sao, em còn trẻ, cứ từ từ tích lũy kinh nghiệm.

  – Vâng, vậy em đi đây!

  Nhìn theo bóng dáng tràn đầy sức sống và lạc quan của Lý Tịnh khi cô khép cửa bước ra, Trưởng khoa Vương khẽ thở dài, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bâng khuâng - thật giống như chính mình của những năm tháng tuổi trẻ.

  …

  Sau khi văn phòng bệnh viện xác minh, đơn xin miễn giảm viện phí cho Lương Kiệt Kiệt đã được phê duyệt.

  Lý Tịnh lập tức báo tin vui cho bà Lương và trưởng thôn Lương Mậu Minh. Cả hai mừng rỡ, không ngớt lời khen ngợi chính sách của Đảng tốt, và khen Bệnh viện Nhân Hòa là một bệnh viện tận tâm phục vụ nhân dân.

  Sau niềm vui, Lý Tịnh kiên nhẫn dặn dò thêm lần nữa:

  – Bà Lương, thuốc tôi kê cho Kiệt Kiệt nhất định phải cho cháu bé uống đúng giờ. Tự kỷ nếu được điều trị đúng cách thì hoàn toàn có thể cải thiện triệu chứng, ví dụ như giảm bớt sự hiếu động, tăng động và những hành vi rập khuôn của thằng bé. Tất nhiên, thuốc chỉ là hỗ trợ, điều quan trọng nhất vẫn là can thiệp bằng giáo dục và các phương pháp hành vi, như thông qua giao tiếp hoặc chơi trò chơi để tập luyện, từ từ thúc đẩy sự phát triển ngôn ngữ, nâng cao khả năng giao tiếp xã hội, đồng thời giúp cậu bé nắm được những kỹ năng sống và kỹ năng học tập cơ bản. Nếu có thể, hãy nhờ mẹ của Kiệt Kiệt quan tâm cháu bé nhiều hơn, xây dựng mối quan hệ gắn bó thân thiết giữa mẹ và con. Có thể ôm cháu nhiều hơn, hôn cháu, dành cho cháu những kích thích về mặt tình cảm - điều này sẽ rất có lợi cho quá trình hồi phục của Kiệt Kiệt.

  Không ngờ, khi nghe đến đây, bà Lương chỉ lắc đầu, đôi mắt tràn đầy nỗi buồn.

  Thấy vậy, Lương Mậu Minh vội chuyển chủ đề, hỏi:

  – Bác sĩ Lý, rốt cuộc vì sao Kiệt Kiệt lại bị tự kỷ?

  Lý Tịnh giải thích:

  – Nguyên nhân gây tự kỷ có nhiều, chủ yếu liên quan đến yếu tố di truyền bẩm sinh, đột biến gen, phát triển bất thường trong tử *, và tác động từ môi trường giáo dục gia đình sau khi sinh… Trường hợp của Kiệt Kiệt, khả năng cao là do hoàn cảnh gia đình sau này gây ra.

  Đúng lúc đó, Kiệt Kiệt cúi đầu liên tục đập tay xuống ngăn kéo, từng cái từng cái, như không hề cảm thấy đau.

  – Kiệt Kiệt ngoan, để dì giúp con nhé. – Lý Tịnh dịu giọng, kéo ngăn kéo ra, thấy bên trong có trái cây liền mỉm cười hỏi:

  – Kiệt Kiệt muốn ăn à? Con tự lấy một quả nhé, được không?

  Kiệt Kiệt ngẩn người một lúc, rồi mới đưa tay lấy một quả táo, nhưng lại đưa lên trước miệng Lý Tịnh, miệng phát ra mấy tiếng không rõ ràng:

  – Ăn… dì ăn… làng… có quả…

  – Kiệt Kiệt nói chuyện rồi kìa!

  – Kiệt Kiệt đang… đang nói về táo đấy, táo của làng Lương Loan mình!

  Lương Mậu Minh và bà Lương mừng rỡ khôn xiết. Lý Tịnh cúi đầu, khẽ cắn một miếng táo giòn ngọt, trong lòng dâng lên một cảm giác xúc động xen lẫn suy nghĩ. Ngôi làng hẻo lánh Lương Loan ấy, rốt cuộc là một nơi như thế nào?

  Vì Kiệt Kiệt, lần đầu tiên trong đời, Lý Tịnh thấy mình tò mò về một ngôi làng miền núi nghèo xa lạ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play