Lý Tịnh vội đưa khăn giấy, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi bà cụ:

  – Bà ơi, khóc nhiều hại sức khỏe lắm. Vì Kiệt Kiệt, bà phải giữ gìn sức khỏe nhé.

  Lương Mậu Minh sốt ruột nói:

  – Bác sĩ, chúng tôi là người thôn Lương Loan, trấn Tập Tử, huyện Nghi. Lương Loan là một trong những thôn nghèo của huyện. Tôi là trưởng thôn, tên Lương Mậu Minh. Nhà Kiệt Kiệt thuộc diện hộ nghèo, ông nội thằng bé sức khỏe kém, không đi xa được, nên tôi đưa Kiệt Kiệt và bà nội cậu bé đến đây khám. Cháu mới 5 tuổi, là đứa cháu duy nhất của hai ông bà. Nếu cháu có bệnh gì, xin bác sĩ nhất định phải chữa cho nó khỏi!

  Nghe vậy, trong lòng mọi người đều thấy nhói.

  Trưởng khoa Vương quay sang nhìn Lý Tịnh:

  – Em nói thử ý kiến của mình xem.

  Lý Tịnh suy nghĩ rồi đáp:

  – Tôi nghi ngờ là trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ.

  – Rối loạn phổ tự kỷ? Bệnh đó là bệnh gì vậy? – Lương Mậu Minh ngơ ngác, lập tức hỏi lại.

  Lý Tịnh mím môi, chậm rãi giải thích, giọng có chút khó nói:

  – Chính là căn bệnh mà mọi người vẫn hay gọi là “tự kỷ”.

  Trưởng khoa Vương khẽ gật đầu, bổ sung:

  – Tất nhiên, vẫn cần làm thêm các xét nghiệm để chẩn đoán xác định, như điện não đồ, CT sọ não, MRI sọ não… Tiểu Chung, giúp làm thủ tục chuyển khoa nhé.

  – Vâng. – Tiểu Chung nhận nhiệm vụ rồi quay lại phòng làm việc của y tá.

  Trưởng khoa Lưu nói:

  – Bà Lương, đơn thuốc điều trị tiêu chảy bác sĩ Triệu đã kê xong rồi. Lát nữa bà ra nhà thuốc lấy, cứ dùng đúng theo chỉ dẫn là được. Còn tự kỷ thì cần chuyển sang khoa Tâm thần - Tâm thể để điều trị. Bà yên tâm, bệnh viện chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa cho Kiệt Kiệt. Tôi tin là thằng bé sẽ dần dần khá lên thôi.

  – Vậy… vậy có phải sẽ tốn nhiều tiền lắm không bác sĩ? Tiền làm xét nghiệm vừa rồi còn là trưởng thôn ứng trước cho đấy… Tôi… tôi thật sự không còn đồng nào ở nhà nữa, giờ biết làm sao đây? – Bà Lương vừa nói vừa bật khóc vì lo lắng.

  Lương Mậu Minh vỗ về:

  – Thím cứ nghe lời bác sĩ, phối hợp điều trị cho tốt. Chuyện tiền bạc, làng sẽ tìm cách xoay xở, chắc chắn sẽ lo được cái trước mắt.

  Bà Lương rưng rưng gật đầu.

  Trong lòng Lý Tịnh vừa chua xót vừa nặng trĩu. Trưởng khoa Vương khẽ vỗ vai cô, ra hiệu rằng ngoài sự cảm thông, một bác sĩ còn cần giữ được lý trí và sự bình tĩnh.

  …

  Dựa trên kết quả của thang đánh giá hành vi tự kỷ, thang đánh giá phát triển, thang đo trí tuệ cùng các xét nghiệm cận lâm sàng khác, hội chẩn xác định Kiệt Kiệt mắc chứng tự kỷ ở mức độ khá nghiêm trọng.

  Vì Kiệt Kiệt là bệnh nhân đầu tiên mà Lý Tịnh tiếp nhận sau khi vào làm ở Bệnh viện Nhân Hòa, Trưởng khoa Vương quyết định để cô đảm nhiệm vai trò bác sĩ điều trị chính cho cậu bé.

  Kiệt Kiệt được sắp xếp nằm điều trị nội trú tại khoa Tâm thần - Tâm thể. Xét đến hoàn cảnh gia đình gốc của cậu bé, Lý Tịnh đặc biệt quan tâm, để ý tới cả Kiệt Kiệt lẫn bà Lương.

  Sáng sớm hôm sau, sau khi kết thúc buổi giao ban, Lý Tịnh cầm một tập hồ sơ, gõ cửa bước vào phòng làm việc của trưởng khoa.

  – Trưởng khoa Vương, hoàn cảnh nhà Kiệt Kiệt rất khó khăn. Dù bảo hiểm y tế có thể chi trả một phần chi phí, nhưng với một gia đình mất sức lao động, chỉ còn người già và trẻ nhỏ nương tựa vào nhau như họ, thì vẫn chẳng khác nào thêm gánh nặng chồng chất. Vì vậy, em đã viết một bản báo cáo, muốn thay Kiệt Kiệt gửi lên bệnh viện để xin miễn giảm viện phí.

  Lý Tịnh trình bày lý do, rồi đưa tập hồ sơ cho Trưởng khoa Vương.

  Trưởng khoa Vương đọc kỹ xong, liên tục gật đầu:

  – Lý Tịnh, em rất có tâm. Từ năm kia, Bệnh viện Nhân Hòa chúng ta đã bắt đầu triển khai các chính sách hỗ trợ giảm nghèo, áp dụng cho các hộ nghèo đã được lập hồ sơ, hộ gia đình hưởng trợ cấp tối thiểu, người đặc biệt khó khăn, và các hộ cận nghèo. Cụ thể là miễn phí đăng ký khám, miễn phí khám thường, giảm một nửa chi phí khám chuyên khoa và các xét nghiệm, chẩn đoán bằng thiết bị lớn… Tất cả nhằm tránh để bệnh nhân nghèo vì bệnh mà rơi vào cảnh túng quẫn, hoặc tái nghèo, từ đó thực hiện thành công mục tiêu giảm nghèo một cách chính xác.

  Nói xong, Trưởng khoa Vương cầm bút máy, ký vào cuối bản báo cáo dòng chữ “Đồng ý” kèm chữ ký “Vương Lăng”, rồi đưa lại cho Lý Tịnh, vừa cười vừa nói:

  – Đem nộp cho văn phòng bệnh viện nhé.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play