Khi Lý Tịnh theo Trưởng khoa Vương đến khoa Cấp cứu, Trưởng khoa Lưu và bác sĩ nội trú khoa Cấp cứu Nội - Triệu Nhã Cầm - đã chờ sẵn trong văn phòng.

  Trưởng khoa Vương giới thiệu hai bên với nhau. Lý Tịnh lần lượt bắt tay, lễ phép mỉm cười nói:

  – Chào Trưởng khoa Lưu, chào bác sĩ Triệu.

  – Hiếm lắm mới có người tôi để mắt tới, vậy mà lại bị khoa các cô “nẫng tay trên”, thật là hết nói nổi! – Trưởng khoa Lưu trừng mắt nhìn Trưởng khoa Vương, giọng đùa nhưng vẫn lộ rõ chút tiếc nuối.

  Trưởng khoa Vương mỉm cười:

  – Hehe, hạt giống tốt thì ai mà chẳng quý chứ?

  Trưởng khoa Lưu quay sang nhìn Lý Tịnh, chân thành nói:

  – Các trưởng khoa trong bệnh viện đều đánh giá cao cô đấy, cố gắng làm việc nhé!

  Lý Tịnh gật đầu thật mạnh:

  – Cảm ơn Trưởng khoa Lưu, em sẽ cố gắng hết sức!

  Triệu Nhã Cầm phát bệnh án cho mọi người, đồng thời trình bày tình hình:

  – Bệnh nhân tên Lương Kiệt Kiệt, 5 tuổi, đến khám vì tiêu chảy và nôn liên tục suốt 12 ngày. Dựa trên các kết quả xét nghiệm thường quy, đường tiêu hóa của bệnh nhi không có tổn thương thực thể đáng kể. Nhiều khả năng là do sự tác động của vỏ não và hệ thần kinh thực vật, gây rối loạn chức năng tiêu hóa, dẫn đến tiêu chảy và các triệu chứng khác.

  Trưởng khoa Vương hỏi:

  – Là tiêu chảy thần kinh à?

  – Đúng vậy. Nhưng dựa trên những biểu hiện bất thường về hành vi hiện tại của bệnh nhi, chúng tôi còn nghĩ tới khả năng trẻ mắc rối loạn phát triển và các vấn đề về tâm thần.

  Nói xong, Trưởng khoa Lưu dặn Tiểu Chung mời bệnh nhi và người nhà vào.

  Lương Mậu Minh một tay bế Kiệt Kiệt, tay kia đỡ bà Lương. Vừa bước vào, thấy trong phòng có bốn bác sĩ, ông không khỏi lo lắng:

  – Có phải Kiệt Kiệt mắc bệnh nặng lắm không bác sĩ?

  – Trưởng thôn Lương, bà Lương, tình trạng tiêu chảy và nôn ói kéo dài của Kiệt Kiệt không phải do bệnh lý thực thể gây ra, mà có thể xuất phát từ những vấn đề khác. Vì vậy, tôi đã mời Trưởng khoa Vương và bác sĩ Lý của khoa Tâm thần - Tâm thể sang hội chẩn. – Trưởng khoa Lưu giữ giọng ôn hòa, cố gắng không tạo thêm áp lực tâm lý cho người nhà.

  Lương Mậu Minh đặt Kiệt Kiệt xuống đất, quay sang bà Lương nói:

  – Thím à, Kiệt Kiệt là do thím nuôi từ nhỏ, thím hiểu rõ tình hình của cháu nhất, thím nói cụ thể cho bác sĩ nghe nhé.

  Trưởng khoa Vương hỏi:

  – Bà Lương, bình thường sinh hoạt hằng ngày của Kiệt Kiệt thế nào? Có hành vi gì khác với những đứa trẻ khác không? Khả năng ngôn ngữ, khả năng bắt chước của cháu ra sao? Hay nói cách khác, Kiệt Kiệt có phải là một đứa trẻ lanh lợi không?

  Lý Tịnh ngồi xuống đối diện Kiệt Kiệt, từ góc độ chuyên môn của một bác sĩ, vừa quan sát vừa cố gắng dẫn dắt cậu bé.

  Bà Lương thở dài:

  – Bác sĩ ơi, tôi cũng không hiểu sao nữa. Từ nhỏ thằng bé đã không thích nói chuyện, mà cũng có vẻ chẳng nghe hiểu mấy khi người khác nói gì. Có lúc thì hiếu động lắm, nhưng lại không thích chơi với mấy đứa trẻ khác, cứ một mình chui vào góc cào tường, vẽ bậy… Nói chuyện với nó thì mắt nó cứ nhìn đi chỗ khác. Thỉnh thoảng chịu mở miệng thì cũng nói ngắt quãng, câu cú không liền mạch. Có khi lại đột nhiên hét to, kêu gào, khóc lóc vô cớ. Mà yên tĩnh thì lại… lại ngồi đờ đẫn ra, cứ như một đứa… ngốc… Ôi.

  Chữ “ngốc” cuối cùng bà Lương vẫn không nỡ nói ra, nhưng khóe mắt đã lập tức đỏ hoe:

  – Tôi với ông nhà tôi số khổ, mà thằng bé cũng khổ. Tôi chỉ có một đứa con trai, lúc Kiệt Kiệt mới sáu tháng tuổi, nó chạy xe ba bánh chở hàng, bị lật xe rơi xuống mương… cả người lẫn xe đều không còn! Mẹ nó thì còn trẻ, không chịu ở vậy, bỏ Kiệt Kiệt lại rồi đi lấy chồng khác. Thằng bé không cha không mẹ, chúng tôi già rồi, cũng đâu biết dạy dỗ con cái…

  Không kìm được xúc động, càng nói, giọng bà càng nghẹn lại, nước mắt tuôn như mưa.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play