Lúc này, tại phòng khám số 1 của khoa Cấp cứu Nội, nhân viên vệ sinh đang tiến hành khử khuẩn.
Bên ngoài phòng khám, một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị khom lưng, bối rối liên tục xin lỗi nhân viên y tế:
– Xin lỗi, xin lỗi… tất cả là lỗi của chúng tôi, đã làm phiền đến bệnh viện… thật sự xin lỗi…
– Không sao đâu, trẻ con đâu có cố ý, ông đừng tự trách quá. – Trưởng khoa Lưu nhẹ nhàng an ủi, rồi gọi:
– Ông là Trưởng thôn Lương phải không? Mời ông theo tôi vào văn phòng trao đổi thêm về tình trạng của bé Kiệt Kiệt.
Lương Mậu Minh vội vàng gật đầu lia lịa:
– Được, được, được… cảm ơn bác sĩ.
Trong nhà vệ sinh, bà nội của Kiệt Kiệt vừa dùng khăn ướt lau sạch mông cho cậu bé, vừa âm thầm lo lắng.
Kiệt Kiệt bị tiêu chảy, ngay lúc đang khám bệnh thì đi thẳng ra quần, rồi bắt đầu khóc lóc, thậm chí còn tụt quần, làm dính bẩn cả sàn phòng khám. Giờ quần đã bẩn, giặt sạch thì cũng còn ướt, biết mặc gì cho cậu bé bây giờ?
– Kiệt Kiệt, bà giặt quần cho cháu rồi, cháu đứng bên cạnh đừng có nghịch lung tung, được không?
Kiệt Kiệt nằm bò trên nắp bồn cầu, nét mặt dửng dưng, ngón tay vô thức cào cào vào tường hết lần này đến lần khác. Bà nói gì cậu bé cũng không phản ứng.
Bà Lương nghĩ một lát, rồi cởi chiếc áo khoác vải thô của mình mặc cho Kiệt Kiệt. Chiếc áo rộng thùng thình che gần hết người cậu bé, tạm coi như giải quyết xong chuyện mặc, nhưng trời se lạnh khiến bà Lương không kìm được hắt xì một cái.
– Bà Lương!
Lúc này, y tá Tiểu Chung bước vào, trên tay xách một túi giấy, tươi cười nói:
– Đây là quần tôi mượn từ khoa Nhi theo chỉ đạo của Trưởng khoa Lưu, chắc là vừa cỡ. Chỉ có điều là quần cũ, mới khoảng tám phần thôi. Nếu bà không ngại thì cứ mặc tạm cho Kiệt Kiệt để ứng phó trước đã.
Bà Lương vừa bất ngờ vừa cảm động, trong lòng tràn đầy xúc động, lắp bắp nói:
– Cái… cái này sao mà dám nhận chứ? Vừa rồi Kiệt Kiệt… cái… cái chuyện lúc nãy, thật xin lỗi, để tôi dọn dẹp, quần thì không cần đâu. Kiệt Kiệt chắc còn tiêu chảy, lỡ mà lại… thôi để nó mặc áo khoác của tôi là được, không thể làm phiền bệnh viện thêm nữa.
– Ôi chao, bà Lương ơi, chị lao công của bệnh viện dọn sạch sẽ rồi. Trẻ con có tình huống đặc biệt mà, ai cũng hiểu cả, bà đừng bận tâm quá. Còn cái quần này tôi đã mang tới rồi, hôm nay trời lạnh, lát nữa có khi còn mưa đấy. Bà phải giữ sức khỏe, không ốm thì mới chăm cháu tốt được chứ!
Tiểu Chung nói nhanh gọn, chưa kịp để bà Lương đồng ý hay từ chối đã rút từ túi ra một cây kẹo mút hình hoạt hình, mỉm cười với Kiệt Kiệt:
– Kiệt Kiệt ngoan, có muốn ăn kẹo không? Nếu muốn thì gật đầu một cái nhé, được không?
Kiệt Kiệt vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ, nhưng sau khi im lặng một lúc lâu, cậu bé chậm rãi đưa bàn tay nhỏ ra.
Tiểu Chung mừng rỡ, lập tức nói tiếp:
– Kiệt Kiệt giỏi quá! Chị đưa Kiệt Kiệt vào phòng ngồi ăn kẹo nhé, được không?
Kiệt Kiệt không đáp.
Tiểu Chung đặt kẹo mút vào tay cậu bé, rồi chỉ ra phía cửa, nắm lấy tay Kiệt Kiệt dắt đi. Hiếm hoi thay, Kiệt Kiệt không khóc lóc mà ngoan ngoãn bước theo ra ngoài.
Bà Lương đưa tay lau khóe mắt ươn ướt, lưng còng xuống, cúi người trước bồn rửa để giặt chiếc quần bẩn.
Tiểu Chung dẫn Kiệt Kiệt vào phòng làm việc của y tá, thay cho cậu bé chiếc quần mới, rồi lấy thêm mấy món đồ chơi. Cô vừa ngồi chơi cùng Kiệt Kiệt, vừa cố gắng bắt chuyện, tìm cách giao tiếp với cậu.
Nhưng bất lực thay, Kiệt Kiệt phản ứng rất chậm. Dù Tiểu Chung nói gì, cậu bé cũng chỉ cúi gằm đầu, lặp đi lặp lại động tác kéo kéo phần vải ở cổ tay áo một cách rập khuôn, im lặng không nói một lời.