Thế Thân x Sếp Tổng Ngang Ngược x Ánh Trăng Sáng (4)

Nhan Thuần không hề có cảm giác chiến thắng.

Bữa cơm này cậu ta ăn mà không hề có cảm giác thật sự chiến thắng.

Nhan Thuần ăn mà không biết mùi vị gì, hoàn toàn không hứng thú với những chuyện đang diễn ra quanh bàn ăn.

Mấy đứa học sinh nghèo từ vùng núi, còn mơ ước gì mà học y, học luật, thi lên thạc sĩ, ra nước ngoài… Có liên quan gì đến cậu ta đâu.

Vẻ chán ghét tuy không hiện rõ trên mặt, nhưng Nhan Thuần các trò chuyện đối đáp lại ít ỏi, những điều đó Kha Đinh đều nhìn rõ.

Hệ thống nói: “Cậu đã dùng bản lĩnh của mình để làm người ta héo hon đấy.”

“Quá khen, quá khen.” 

Kha Đinh rất khiêm tốn: “Tôi chỉ biết ăn cơm, những thứ khác đều không biết làm.”

Trình Quân Phong đối với việc giúp đỡ thì đồng ý sảng khoái, nhưng đường nét trên mặt trên môi vẫn luôn không có ý cười.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, hắn ta sắp xếp trợ lý đưa mấy em học sinh ra về bằng xe, Thẩm Hi tính đứng dậy đi theo vì vốn anh ta định đi nhờ xe về nhà, nhưng bị một trợ lý khác lễ phép ngăn lại.

Cánh cửa không tiếng động đóng lại, trong phong bao riêng chỉ còn ba người.

“Ngồi đi.” 

Người đàn ông ở chủ vị nói: “Chúng ta nói chuyện chút.”

Nhan Thuần vừa rồi còn thất thần, giờ phút này đã nhấc mí mắt lên, cậu ta cuối cùng cũng có hứng thú quay trở lại chiến trường.

Kha Đinh nhìn rõ tất cả những điều này.

Cậu biết, hai người này thực ra không thể nói rõ là họ yêu đối phương đến mức nào.

Họ mê đắm nhau chỉ bởi vì không chiếm được, muốn giành lấy cảm giác chủ động này.

Hệ thống: “Tui hơi hồi hộp!”

“Có phải sắp xé mặt mũi nhau rồi không! Kha Đinh cố lên! Đánh bại họ đi!”

Ánh sáng ấm áp từ trên cao rọi xuống, làm nổi bật vẻ gầy gò và cô độc của thanh niên.

Anh ta ngồi một mình đối diện bàn tròn, lặng lẽ nhìn đôi tình nhân đang nắm tay dựa vào nhau.

“Được rồi, nói chuyện gì?”

Nhan Thuần thấy Trình Quân Phong chìm vào im lặng, đầy vẻ xin lỗi mà mở lời.

“Anh Thẩm, từ thiện là việc chúng tôi thường làm, nhưng hiện tại… Tôi lo lắng hơn về trạng thái của anh.”

“Việc hủy hôn đột ngột như vậy, người bình thường đều sẽ khó chấp nhận, tôi sợ anh Thẩm quá đau khổ.”

Trình Quân Phong nắm chặt tay Nhan Thuần, mười ngón tay đan vào nhau, nhàn nhạt hỏi: “Ngày tiệc đính hôn đó cậu vẫn luôn cười, là đang diễn kịch hay là thật lòng?”

Kha Đinh thở dài trong đầu.

[Hai người này thật sự rất xứng đôi quá mà, ai ai một chút cũng không muốn làm người bình thường.]

Hệ thống càng thêm căng thẳng: “Có cần thêm kỹ năng diễn xuất nào không, tui có thể giúp cậu thêm kĩ năng một giây rơi nước mắt gì đó!”

“Ồ, cái đó thì không cần.”

Thẩm Hi rũ mắt nhìn mặt bàn, một lúc lâu sau lộ ra nụ cười rồi nói:

“Ngày đó tôi thật sự rất vui vẻ.”

“Không, nếu nói vui vẻ thì chẳng bằng nói là tôi hạnh phúc.”

“Hai người còn nhớ ngày đó đã ăn gì không?”

Lông mày Nhan Thuần giật giật, có một dự cảm không lành.

Cậu ta dùng dạ dày để suy nghĩ sao?

Cậu ta lại muốn nói chuyện ăn uống à?

Trình Quân Phong cho rằng anh ta muốn chuyển hướng chủ đề, nhíu mày nói: “Tôi không quan tâm những thứ đó.”

“Tôi lại rất quan tâm.” 

Thẩm Hi ngước mắt lên, không nhanh không chậm nói: “Nếu hai người đều không quan tâm, vậy để tôi kể lại một lần.”

“Món ăn đặc sắc ngày đó, là cua tuyết ba món.”

“Người phục vụ nói, nó đến từ biển Thái Bình Dương tại phía bắc Canada, chế biến cùng rượu Thiệu Hưng và gừng Đồng Lăng.”

“Một cái chân cua còn dài hơn mặt tôi, gạch cua dùng để chưng trứng, thịt cua nấu nước cốt để làm chế nước lẩu, ngay cả xác cua khi sơ chế thịt cua cũng được thu thập để sử dụng hấp cơm.”

Trình Quân Phong nghe dần mất kiên nhẫn, ấy mà bên cạnh mỹ nhân khẽ cười, dùng giọng điệu thương hại chêm lời: “Khó trách anh không giữ được Quân Phong.”

Một con cua biển cỏn con mà cũng có thể khiến cậu ta thuộc làu làu cách thức giới thiệu và chế biến, biểu hiện chưa từng trải sự đời thật đáng thương.

Thẩm Hi rũ mi cũng để lộ nụ cười, từ tốn nói tiếp:

“Đây là lần đầu tiên tôi cùng ba mẹ tôi được ăn cua tuyết.”

“Cho dù bị hủy hôn, có lẽ sau này vài chục năm cuộc đời có khi chúng tôi sẽ không bao giờ ăn lại được, cũng không nỡ mua nửa cái chân cua như vậy. Ít nhất lần này, tôi có thể cùng họ ăn xong một bữa cơm hoàn hảo.”

“Sau này dù tôi có kiếm được rất nhiều tiền, cố gắng thuyết phục họ cùng đi, có lẽ ngay cả ngưỡng cửa nơi đó cũng không vào được.”

Khi anh ta ngẩng đầu, trong giọng nói chỉ có sự thoải mái.

“Nói chính xác lắm, các vị xứng đôi vừa lứa hơn, từ tận đáy lòng tôi chúc phúc cho hai người, cũng cảm ơn nhà họ Trình đã chiếu cố trước đây.”

“Anh Trình, anh Nhan, các vị đều không phải là người mua sườn ở chợ rồi lại muốn có thêm một mớ hành lá miễn phí.”

“Các vị sẽ không bận tâm một đĩa mướp hương xào trứng rốt cuộc là nên cho hai hay ba quả trứng, có công ty trả tiền ngay khi đưa hóa đơn, có lẽ các vị mỗi một bữa cơm bên ngoài đều không cần tự bỏ tiền túi, các vị càng sẽ không đi hỏi có phiếu giảm giá hay chiết khấu không.”

“Anh Trình, tôi vốn dĩ là một người hèn mọn như vậy.”

“Tôi nhìn thấy phiếu giảm giá 10% sẽ động lòng, phiếu giảm giá 30% sẽ vui mừng như điên, phiếu giảm giá 50% tôi có thể không chút do dự tiến lên mà giật lấy.”

“Nếu siêu thị có sữa chua cận hạn mua một tặng một, tôi sẽ cảm thấy hôm nay thật là một ngày may mắn, vì thế mà vui vẻ cả ngày.”

“Những bữa cơm mà các vị tỏ vẻ thờ ơ, đấy lại là hạnh phúc mà những người bình thường như chúng tôi quý trọng gấp bội.”

Khi nói ra những lời này, anh ấy vẫn là Thẩm Hi như thế đó.

Trời quang trăng sáng chiếu, ánh mắt  Thẩm Hi trong trẻo, giọng điệu phảng phất như không phải đang nói về cuộc sống vụn vặt, mà là đang ngâm thơ mười bốn dòng.

Trình Quân Phong nắm lấy tay của người yêu đã tìm lại được, lại ngơ ngẩn nhìn mặt anh ta.

Da thịt Thẩm Hi trở nên hồng hào.

Cậu ấy cần ăn thêm bữa, dần dần béo lên một chút, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.

Và cái trạng thái an bình hài lòng từ tâm can đó trên người cậu, là điều trước đây Trình Quân Phong hiếm khi thấy.

Hắn bị cuốn hút đến không rời mắt được, thậm chí muốn dỗ dành người kia cười thêm một cái nữa.

Cho dù bọn họ vừa mới chia tay sạch sẽ, hôn ước bị chính tay hắn đơn phương phũ phàng cắt đứt.

Hệ thống rõ ràng là nhắc nhở: “Giá trị phá vỡ, tăng thêm mười lăm.”

Kha Đinh hỏi: “Tổng cộng bao nhiêu rồi?”

“40%.”

“Ồ, vẫn chưa đạt tiêu chuẩn.”

“Nên rời giường thôi.” 

Hệ thống nhẹ nhàng nhắc nhở: “Hôm nay cậu đi học lúc 8 giờ sáng.”

“!!!”

Buồn ngủ vẫn chưa tan, chuông báo thức điện thoại liên tiếp vang lên từ giường trước giường sau.

Tiếng ngáy ở giường tầng trên vẫn chưa dứt, bên ngoài hành lang có người đang đóng mở cửa rầm rầm, trước khi đi còn chửi một tiếng: “Chết tiệt sao lại là học lúc 8 giờ sáng!”

Kha Đinh dúi đầu vào trong chăn, đau khổ nói: “Tôi không muốn rời giường!!”

“Không muốn dậy cũng phải dậy,” bạn học cùng phòng vừa đánh răng vừa nói trong trạng thái gà gật: “Sáng nay là môn Lâm sàng cơ bản của Nghiêm chủ nhiệm, hơn nữa camera đang thử nghiệm nhận diện khuôn mặt người dùng, cậu cũng không muốn bị toàn viện thông báo phê bình chứ?”

Tiếng ngáy ở giường tầng trên đột nhiên im bặt: “Hôm nay học lúc 8 giờ sáng?”

“Bây giờ mấy giờ rồi?”

“À, 7 giờ 30.”

Giường rung lên dữ dội, người anh em cùng phòng đó vội vàng tụt xuống thay quần áo.

“Khóa học của Nghiêm chủ nhiệm! Nhanh lên!”

Kha Đinh hoàn toàn dựa vào ý chí mà chay như bay đến phòng học.

Bọn họ đến quá muộn, hàng ghế phía sau đã chật kín người.

Tỉnh thì đi học, ngủ thì xuyên không. 

Ôi cuộc sống này một giây cũng không thể dừng lại.

Sau khi nhận việc này, cuộc sống hàng ngày của Kha Đinh biến thành buổi sáng đi học, ngủ trưa xuyên không, buổi chiều đi học, tối ngủ xuyên không.

Mắt nhắm lại là Thẩm Hi, mắt mở ra là Kha Đinh.

Hệ thống nhắc nhở: “Đi học thì đừng ngủ, tránh cho vừa qua năm phút cốt truyện lại bị kéo về, càng khó chịu hơn.”

“Thấy ký chủ buồn ngủ như vậy, hay là tui bật nhạc trong đầu bạn nhé? Bạn muốn nghe [Lady Shexiang] hay [Tát Nhật Lãng rực rỡ]?”

Kha Đinh nằm dài trên bàn, rền rĩ nói: “Tôi muốn hẹo.”

Cậu mở điện thoại ra, hình nền là thời khóa biểu y như quân cờ mạt chược.

Buổi sáng hai tiết giảng bài, buổi chiều vi sinh vật học lâm sàng, buổi tối 7 giờ đến 9 giờ là tổng hợp luận khoa ngoại.

Thứ Hai đến Chủ Nhật cả ngày đều có tiết, chỉ có sáng thứ Năm là có thể ngủ thêm một lát.

May mắn là tốc độ thời gian của hai thế giới không giống nhau, tiến trình xuyên không cũng có thể tạm dừng bất cứ lúc nào.

Hệ thống cũng đang xem hình nền của cậu ấy, rồi nói: “Bây giờ sinh viên như cậu thảm thế này sao?”

“Khi đó cô không thảm à?”

“Không thảm.” 

Hệ thống nói: “Tôi đã chết vào năm 2009, khi đó đại học ngày nào cũng chơi.”

Hệ thống nhìn đến nửa dưới của hình nền, rất đồng cảm: “Úi, vào đại học còn có tiết tự học buổi tối…”

“Chết rồi là có thể làm hệ thống à?”

“Hình như không phải,” hệ thống vui sướng nói: “Bởi vì là làm thêm mười mấy đơn công trạng nữa tui liền có thể trọng sinh rồi! Muốn đến thế giới nào thì tui có thể tự mình chọn!”

Kha Đinh nghe được sự đồng cảm, gật gật đầu: “Bạn học tốt, chúc bạn hạnh phúc.”

Tối 10 giờ 50 phút, một nhóm học sinh vội vã từ thư viện về phòng ngủ trước khi tắt đèn.

Luận văn, bài thi đều chưa viết xong, nhanh nhanh lên!

Khí thu dần lắng xuống, thời tiết trở nên lạnh hơn, gió nhẹ thổi qua, có thể làm người qua đường nổi da gà cả một mảng.

Cũng không biết là do Tiểu Kha nào thiếu đòn, lúc mọi người đang rửa mặt bỗng nhiên nói một tiếng: “Đói quá!”

Lời cậu vừa dứt, tất cả mọi người bắt đầu cảm thấy đói.

“Hay là pha mì ăn liền đi?”

“Mì ăn liền pha không ngon,” lão Trương rơm rớm nước mắt nói: “Tôi thích ăn mì nấu, phải dùng lửa nhỏ nấu cho mềm nhừ một chút, bỏ xúc xích còn phải thêm hai trứng.”

Bạn học cùng phòng bên cạnh đang đánh giày, nghe lão Trương nói bụng liền kêu réo, bữa cơm cám heo ăn buổi chiều ở căn tin đã tiêu hóa sạch sẽ.

“Bây giờ quản lý ký túc xá kiểm tra nghiêm quá, bởi vì là thế mới nín mỏ lại, nếu không tôi sẽ mua một cái nồi nấu nhỏ…”

“Nghe nói có chị khóa trên dùng nồi cơm điện làm nóng, lần trước lén nấu cháo bò với trứng, còn có thể dùng cái cốc đó nấu mì sợi ăn.”

“Không thể nào! Bây giờ đến máy sấy cũng không cho mang!”

Kha Đinh lẩm bẩm: “Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy,” rồi cậu tắm nước ấm thoải mái xong chui tọt vào chăn, chuẩn bị tiếp tục ngủ làm nhiệm vụ.

Lão Trương chọc chọc cậu bạn: “Bé Kha, cậu có muốn ăn khoai nướng không?”

“Có người bán rong lén lút đang bán, có thể thò qua cửa sổ dùng cành cây mà lấy vào!”

Kha Đinh nuốt một ngụm nước miếng, xoay đầu sang một bên.

“Tớ ngủ đây.”

“Cậu thử nghĩ xem, là khoai nướng chậm rãi trên lửa lò,” lão Trương nuốt nước miếng nói: “Bên ngoài chảy ra một lớp mật vàng óng, vỏ ngoài đều xém vàng và giòn, nhưng thật ra khi xé ra bên trong củ khoai lại mềm và ngọt, hơn nữa, ăn vào miệng sẽ giống như bơ tan chảy vậy…”

Lời còn chưa nói xong, lão Trương bị bạn học cùng phòng thô bạo túm đi.

“Nói cái gì mà nói! Mua! Mau đi mua!!! Nhanh lên đi!!!”

Kha Đinh bằng ý chí tự chủ mạnh mẽ ngủ say và trở lại thế giới của Thẩm Hi.

Liên tiếp mấy ngày, Thẩm Hi đều không trêu chọc Trình Quân Phong nữa.

Anh ta cần cù làm việc ở vị trí của mình, đi làm tan tầm đều dựa vào tàu điện ngầm, tuyệt đối không đặt chân đến quán cà phê dưới lầu.

Dù vậy, vẫn phải dựa vào hệ thống mật báo: “Báo! Trình Quân Phong đang chặn bạn ở cửa thang máy!”

“Báo! Trình Quân Phong đang ở cửa bắc công ty bạn!”

Kha Đinh tự mình cũng thấy phiền: “Hắn chặn tôi làm gì? Cứ đi với cái ánh trăng sáng bảo bối của hắn đi!”

“Cậu trốn nhanh quá,” hệ thống nói: “Giống như chỉ cần trốn là có thể làm ánh trăng sáng mới nhậm chức của hắn.”

Kha Đinh: “…”

“Ký chủ, bây giờ bạn muốn làm gì?”

“Tôi muốn ăn khoai nướng.”

“Bạn dù sao cũng phải suy xét một chút nhiệm vụ làm sao bây giờ...” hệ thống đột nhiên nói: “Chờ một chút, nguy hiểm, bạn đừng ngẩng đầu!”

Thẩm Hi đang gõ bàn phím trả lời email công việc, bỗng nhiên bị vỗ một cái vào vai.

Quản lý dẫn theo vài người gọi cậu: “Tiểu Kha, đến phòng họp 1823 một lát, vị này là Trình tổng.”

Thẩm Hi theo bản năng đứng dậy, thấy một khuôn mặt rất giống Trình Quân Phong.

“Xin chào, tôi là Trình Thần Vũ.” 

Thanh niên cười tươi rạng rỡ bắt tay Thẩm Hi: “Tôi là phó giám đốc công ty bên cạnh đến đây trao đổi nghiệp vụ.”

“Đây là em trai ruột của hắn.” 

Hệ thống khẩn cấp nói: “Trong nguyên tác không viết thế nào, bởi vì là nam chính vẫn luôn đề phòng bạn, cho nên không giới thiệu hai người quen biết.”

Kha Đinh sửng sốt: “Trình Thần Vũ tự mình đến sao?”

“Đúng vậy, cũng thật khéo,” hệ thống mừng rỡ: “Ký chủ có muốn câu dẫn và công lược người này không? Ý là để làm sếp tổng ngang ngược bị phá vỡ hoàn toàn ấy!”

Thẩm Hi cầm lấy sổ tay cùng bọn họ đi về phía phòng họp, vừa lúc bị Trình Thần Vũ thấy được hình vẽ trên vở.

"Ồ? Anh cũng thích Nintendo sao?” Trình Thần Vũ rất vui vẻ: “Có cơ hội cùng nhau chơi game nhé! Nhà tôi có Mario Party và Splatoon!”

“Người trẻ tuổi hợp nhau mà,” quản lý nịnh bọt nói: “Tiểu Kha, hãy tiếp xúc nhiều hơn với Trình tổng, kết bạn cũng rất tốt!”

Hệ thống đã vỗ tay: “Công lược! Công lược! Yêu đương thật đẹp! Ở bên nhau!”

Kha Đinh: “Tôi thật sự là trai thẳng.”

Trình Thần Vũ có tính cách tự nhiên, trong phòng họp thuận tiện ngồi cạnh Thẩm Hi, nói vài câu đã cười không ngừng.

So với người anh trai hơi u ám lạnh nhạt kia, thì người em lại có tính khí rộng rãi, xán lạn đầy nắng, giống như một chú cún Golden Retriever vô tư lự.

Tôn chủ nhiệm mong sao càng nhiều người quen biết thì càng dễ làm việc, ngầm đồng ý cho hai người họ lén lút nói chuyện riêng trong giờ họp, còn mình ở trên bục chiếu PPT đọc to các hạng mục hợp tác của hai công ty.

Cuộc họp diễn ra được một nửa, có thư ký gõ cửa.

“Anh Tôn, Trình tổng hiện có thời gian rảnh, ngài ấy đến đây xác nhận công việc với anh.”

“Mời vào, mời vào!”

Tôn chủ nhiệm mặt mày hớn hở đi ra mở cửa, đón Trình Quân Phong đại giá quang lâm.

Người đàn ông đẩy cửa bước vào, ánh mắt khóa chặt vào hai người đang ngồi cạnh nhau, trên mặt đã không còn nụ cười.

“Trùng hợp vậy sao?”

“Anh hai!” Trình Thần Vũ vẫy vẫy tay: “Lát nữa mình đi cùng nhau nhé!”

Trình Quân Phong khẽ "ừ" một tiếng, nói: “Hình như không còn chỗ.”

“Sao có thể chứ,” Tôn chủ quản nhường ghế chính của mình ra, định chen chúc với đồng nghiệp ngồi bên cạnh: “Mời ngài ngồi, mời ngài ngồi.”

“Không cần.” 

Người đàn ông lập tức kéo ghế lại, ngồi giữa Trình Thần Vũ và Thẩm Hi.

“Tôi ngồi đây.”

Hệ thống tinh thần phấn chấn: “Đến rồi! Tu La tràng! Hệ u ám và hệ chữa lành giáng lâm! Bé Kha, ký chủ bạn muốn làm sao để phá đổ tâm lý của đàn ông tồi đây!”

Thẩm Hi đang thất thần, lẩm bẩm nói: “Tôi muốn ăn khoai nướng.”

Anh em nhà họ Trình đồng thời nhìn về phía Thẩm Hi.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play