Thế Thân x Sếp Tổng Ngang Ngược x Ánh Trăng Sáng (1)

Trong canteen trường đông nghịt người, Kha Đinh với dáng người nhỏ bé đang nhón chân xem menu các món ăn hôm nay.

“Bé Kha! Hóa ra cậu ở đây!” 

Bạn học Trương xông tới, tiện đường đẩy đi gã mập ú định chen hàng: “Xếp hàng đi, mọi người đều đang chờ!”

Kha Đinh tươi cười ngượng ngùng gật đầu, nói: “Hôm nay món đặc biệt giảm giá là đùi gà rán, một cái chỉ ba đồng tiền.”

“Cậu đừng có ăn nhé,” bạn học Trương lớn tiếng nói: “Hôm qua họ không bán hết, hôm nay là chiên lại một lần nữa, không còn tươi đâu!”

“Nhưng mà…”

Tiếng chuông điện thoại leng keng vang lên.

Kha Đinh vừa chú ý đến hàng dài người xếp hàng trước mắt, vừa nghe máy nói: “Alo?”

“Xin hỏi có phải là anh Kha Đinh không?” 

Giọng nữ dễ nghe nói: “Hệ thống kiểm tra cho thấy, anh là sinh viên xuất sắc hệ vừa học vừa làm, hiện công ty chúng tôi đang tuyển dụng số lượng lớn những người có kiến thức...”

“Sau đó đi Campuchia du lịch theo đoàn, rồi làm việc không đạt kpi bị chích điện à?” Kha Đinh treo máy với vẻ mặt không cảm xúc.

Bạn học Trương vẫn đang tìm thẻ cơm bị ném đi đâu đó, khi nghe thấy Kha Đinh trả lời điện thoại liền “úi” một tiếng.

“Ai vậy?”

“Là lừa đảo qua điện thoại.”

Cuối cùng cũng chen được đến lượt hai người họ, chú múc cơm canteen không khách khí nói: “Sườn kho tàu hết rồi, muốn ăn gì khác thì nói nhanh nào.”

Bạn học Trương nhanh chóng gọi ba món mặn hai món chay, quẹt thẻ hết 43 đồng, cười tươi rói bưng đi: “Đợi cậu ở bàn bên kia nhé.”

Đến lượt Kha Đinh, thiếu niên có chút sầu não nhìn qua.

“Món nào rẻ vậy ạ?”

Chú đầu bếp dùng muỗng cơm chỉ vào một nồi lớn đầy ắp rau cải bao xào.

“Cái này, hai đồng tiền là no bụng.”

Người xếp hàng phía sau khẽ mắng: “Cái này cũng gọi là món ăn à?”

“Cũng không tệ rồi, mấy hôm trước còn có bánh trung thu xào tỏi cơ mà!”

Bạn học cũ Trương ăn đến bóng lưỡng mặt mũi, liếc mắt nhìn thấy Kha Đinh bưng một đĩa lớn toàn đồ xanh mướt lại đây.

“Cậu ăn gì vậy?”

“À, có cải bao xào, lá hẹ xào… Có trứng bác, một ít cơm.”

Tổng cộng hết bảy đồng tiền.

Bạn học Trương tùy tiện nói: “Thịt thăn chua ngọt của tui nhiều quá, ăn không hết, cậu ăn giúp tui một ít đi.”

Nói xong không đợi Kha Đinh phản ứng, bạn học Trương lại lấy một đôi đũa sạch sẽ, gắp những miếng thịt ngon lành rõ ràng là chưa động tới sang chén của cậu ấy.

Kha Đinh giúp bạn lấy hai chén canh, nhỏ giọng nói cảm ơn.

“Cảm ơn gì chứ,” bạn học Trương lau miệng: “Tui còn tưởng cậu sẽ mua cái đùi gà kia.”

“Nó bị thiu rồi.” 

Kha Đinh thở dài, nhỏ giọng nói: “Nếu không có mùi chua, tớ đã mua rồi.”

Cậu chưa ăn được hai miếng, có cuộc điện thoại thứ hai gọi đến, vẫn là số vừa rồi.

Số điện thoại có cùng mã vùng với thành phố, Kha Đinh nhíu mày nghe máy.

“Chúng tôi không phải nhóm lừa đảo qua điện thoại!” 

Giọng nữ bên kia hét siêu lớn: “Anh không được cúp máy!”

“Anh Kha Đinh, chúng tôi là công ty chính quy, không chỉ làm việc từ xa, tính phí theo lượt nhấn, hơn nữa sẽ không tổ chức đoàn du lịch lao động chui đi các nước Đông Nam Á đâu!”

Có lẽ người nói chuyện quá kích động, đến nỗi bạn học Trương cũng ngẩng đầu, dùng khẩu hình nói câu ‘đừng tin’.

Kha Đinh đờ đẫn nói: “Tám ngày giàu có này có thể đến lượt tôi sao?”

“À thật ra thì chúng tôi kiểm tra rất nghiêm túc, không vượt qua thời gian thử việc thì chỉ có thể đổi người...” 

Giọng nữ bên kia cũng có chút buồn rầu: “Bởi vì là thế nên tôi mới phải tuyển người mỗi ngày, phiền phức lắm!”

“Tôi hiểu, đầu tiên là phải nộp phí gia nhập, sau đó bắt tôi đi theo quét đơn, kiểu mời mọc quá cũ rích rồi.” 

Kha Đinh thở dài: “Tôi cúp máy đây.”

“Công ty chúng tôi không thu phí! Lại còn có thể đóng 5 loại bảo hiểm 1 quỹ tiết kiệm cho anh!” 

Giọng nữ kích động nói to: “Chỉ cần anh có thể thông qua kiểm tra, hoàn thành đơn hàng thuận lợi, chứng minh thực tập gì đó đều dễ nói!”

“Một đơn bao nhiêu tiền?”

“Tính theo độ khó công việc, thấp nhất là 800, cao nhất thì không giới hạn.”

Kha Đinh im lặng.

Bạn học Trương nhả ra cái xương cá, nửa đùa nửa thật hỏi dò: “Cậu sẽ không thật sự động lòng đấy chứ?”

Kha Đinh lắc đầu rồi tiếp tục hỏi, “Công việc gì vậy?”

“Giải quyết vấn đề tình cảm.” 

Giọng nữ nhanh chóng nói: “Tương tự như tư vấn tâm lý, giúp người khác giải đáp thắc mắc.”

“Ồ… Làm sao để liên hệ?”

“Chúng tôi sẽ gửi cho anh một chiếc vòng tay qua đường bưu điện,” giọng nữ dặn dò nói: “Xin hãy giữ gìn cẩn thận, sau đó sẽ có chuyên gia liên hệ với anh.”

Điện thoại vừa cúp, di động lập tức nhận được tin nhắn.

【Bưu cục Lục Giang: Ngài có một bưu kiện 52-13-14 chưa nhận, xin hãy mau chóng đến lấy.】

Bạn học Trương nhoài người qua xem tin nhắn rồi “úi” lên một tiếng.

“Đây là kịch bản mới gì vậy, bên trong có gài máy nghe trộm à?”

Hai người vừa hay buổi trưa về ký túc xá ngủ, tiện đường đi lấy bưu kiện.

Mở ra xem, bên trong là một chiếc vòng tay đá quý xanh trong có tạo hình độc đáo.

“Cảm giác là âm mưu trả lại hàng,” Kha Đinh nói: “Làm gì có công việc nào tốt như vậy.”

“Thử đeo xem nào,” bạn học Trương sờ sờ: “Cái vòng phỉ thúy này nhìn cái là biết giả rồi.”

“Đây là phỉ thúy à?”

Thiếu niên không nghĩ nhiều mà xỏ tay thử, đeo lên xong cảm thấy da thịt mát lạnh, thay đồ ngủ rồi chìm vào giấc mộng.

“Thẩm Hi, cậu đứng dậy nhường chỗ cho em ấy.”

Giọng nói xa lạ truyền đến bên tai.

Kha Đinh vừa mở mắt ra thì thấy mình đang ngồi trong một ghế lô sang trọng, hai bên là các vị trưởng bối với vẻ mặt phức tạp.

Người đàn ông cao lớn với thần thái lạnh lùng công khai ôm một mỹ nhân cao gầy khác, kiêu ngạo mở miệng: “Nhan Thuần cuối cùng cũng về nước, tiệc đính hôn cũng nên đổi người khác rồi.”

Kha Đinh đột nhiên giật mình.

Cái tên này, cốt truyện này, không phải cậu mới vừa đọc xong sao…

“Cậu hiện tại chính là nam phụ Thẩm Hi nhé, hoan nghênh tân ký chủ tiến vào nhiệm vụ bản dùng thử.” 

Giọng nữ quen thuộc vui vẻ nói: “Sếp tổng ngang ngược và ánh trăng sáng gặp lại nhau, nam phủ trong tiệc đính hôn bị bỏ rơi đầy bi thương! Đây là cuốn tiểu thuyết gốc mà cậu mới xem hôm qua đấy!”

“Cô nói cố vấn tình cảm… Là cái này à?” 

Kha Đinh nhíu mày một chút: “Vậy bây giờ tôi chúc phúc cho họ hạnh phúc à?”

“Không không không,” hệ thống nói: “Tất cả nhiệm vụ công lược trong vô vàn thế giới, đều là tích lũy giá trị phá vỡ phải đạt đến một trăm!”

“Khi giá trị phá vỡ của tra nam đạt hơn một trăm, hạt châu trên vòng tay của cậu sẽ chuyển sang màu xanh lá cây, có nghĩa là cậu có thể thuận lợi kết thúc nhiệm vụ rồi.”

Kha Đinh theo bản năng giơ tay, phát hiện trên cánh tay đang đeo một chiếc vòng tay hạt châu màu đỏ kiểu dáng quen thuộc.

“Thẩm Hi?” 

Thấy người trước mắt không phản ứng, người đàn ông không vui nói: “Ngay cả lễ nghi cơ bản cũng quên rồi sao.”

“Anh nhẹ nhàng chút đi.” Nhan Thuần cười nhéo hắn một cái: “Đối với vị hôn phu mà còn hung dữ vậy sao?”

Người đàn ông lập tức định giải thích gì đó, nhưng khi nhìn về phía Thẩm Hi thì ánh mắt lại lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Tôi và cậu ta chỉ là diễn một cuộc hôn nhân giả tạo thôi.”

Kha Đinh - tức Thẩm Hi ho một tiếng lập tức đứng dậy, thoải mái rộng lượng nhường chỗ ngồi ra.

“Ngài ngồi đây, anh ngồi bên cạnh.”

Nhan Thuần sửng sốt vốn định há miệng từ chối nhưng lại bị thanh niên gầy gò ấn ngồi vào ghế chủ vị.

“Nếu hai bên cha mẹ đều đã đến rồi, tôi sẽ nói thẳng.” 

Người đàn ông đó mặt không đổi sắc nói: “Nhan Thuần - đây mới là người duy nhất tôi muốn kết hôn trong đời này.”

Hốc mắt Nhan Thuần dần dần đỏ lên, có chút nghẹn ngào:

“Anh đừng nên nói như vậy, Quân Phong.”

Trong lúc các trưởng bối đang ồn ào, Kha Đinh cúi đầu nhẹ nhàng uống vài ngụm coca, lẳng lặng nhìn lại hồ sơ hệ thống.

Nam phụ tên Thẩm Hi, cao 1m82 nặng 49 kg, nghề nghiệp là người mẫu tự do, gia cảnh bình thường, cuối cùng chết vì bệnh biếng ăn.

Trong cốt truyện gốc, nhân vật này là một người con trai hèn mọn, vì yêu điên cuồng Trình Quân Phong tới mức đánh mất chính mình, và Thẩm Hi cũng là chướng ngại vật cản trở hai người kia thành đôi.

Trình Quân Phong và Nhan Thuần quen biết nhau từ khi còn nhỏ, từ cấp hai đã coi nhau là tình yêu đầu thắm thiết, rồi trời xui đất khiến mà chia xa ở cấp ba, Nhan Thuần cùng gia đình ra nước ngoài sau đó bặt vô âm tín.

Mà trong mắt Trình Quân Phong, sườn mặt của Thẩm Hi lại có vài phần giống Nhan Thuần.

Trong sảnh đường đại học luôn có một cây đàn piano hình tam giác, để các bạn học sinh tùy ý luyện tập đàn, Thẩm Hi mỗi lần đều đến vào giờ nghỉ trưa, vụng về dùng từng ngón tay gõ từng nốt nhạc của bài Für Elise.

Cho đến khi Trình Quân Phong ngồi bên phải anh ta, thong thả từ tốn dạy Thẩm Hi cách đặt ngón tay, bắt nhịp điệu, cùng với tất cả những gì anh ta khao khát khôn cùng.

Khi họ yêu nhau, Thẩm Hi không hề biết mình chỉ là một cái bóng thế thân, cho đến khi tiệc đính hôn diễn ra, Nhan Thuần vừa lúc đi ngang qua tầng của khách sạn này.

Tình yêu của hai vai chính cuối cùng cũng quay về đúng quỹ đạo, còn vai phụ thì chỉ có một lựa chọn duy nhất là trầm luân theo cốt truyện.

Anh ta hậm hực, khẩn cầu, không cam lòng, níu kéo, rồi trở thành một nhân vật chướng mắt trong câu chuyện của người khác, chết vì đói khát thiêu đốt trái tim.

Kha Đinh càng đọc về sau, trái tim cậu càng bị bóp chặt.

Không ngờ, khi yêu một công tử nhà giàu nổi tiếng như Trình Quân Phong, Thẩm Hi lại không chịu tiêu một xu nào của đối phương.

Nước hoa, áo khoác, ba lô mà Trình Quân Phong tùy ý tặng, Thẩm Hi vĩnh viễn sẽ tìm cách đáp lễ bằng những món quà có giá trị tương đương.

Anh ta liều mạng làm thêm kiếm tiền, làm người mẫu cho Taobao, mỗi ngày thay ra mặc vào hàng chục bộ quần áo mới trong phòng thử đồ chật chội, cười vui vẻ trước màn hình, chịu đựng mùi khó chịu và cơn đói cồn cào mỗi lúc, chỉ để tích cóp tiền mua tặng Trình Quân Phong một chiếc nhẫn Cartier.

Anh ta muốn có địa vị ngang hàng với anh ta, muốn trong tương lai đứng ở một vị trí cao giống như a Trình Quân Phong, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ rằng, tất cả sự dịu dàng đến từ người yêu đều không chịu nổi sự xem xét kỹ lưỡng.

Tra công phá vỡ như thế nào thì Kha Đinh không biết, dù sao hiện tại cậu thấy rất rát tim.

Trình Quân Phong bất chợt hắt hơi một cái, khuôn mặt đẹp trai nhăn lại, tiếp tục nói:

“… Cho nên, tôi vô cùng xin lỗi về việc hủy hôn này, nhưng không thể nào lay chuyển được nữa.”

Sắc mặt cha mẹ Thẩm Hi trở nên cực kỳ khó coi, mẹ Thẩm nắm chặt cổ tay con trai, gần như muốn đưa anh ta rời đi ngay lập tức.

Nhà họ Trình ban đầu đã tìm hiểu kỹ về bối cảnh và con người của Thẩm Hi, rất coi trọng đứa trẻ chăm chỉ cầu tiến này, giờ đây bị đẩy vào tình thế cũng không thể xuống nước.

“Quân Phong, làm như vậy quá quắt khinh người lắm!”

Trình Quân Phong ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn Thẩm Hi:

“Cậu nói một câu thế nào?”

Nhan Thuần luống cuống ngồi một bên, nhẹ nhàng kéo vạt áo người đàn ông.

Thẩm Hi ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói: “Tôi tán thành, khá tốt.”

Hắn cười vỗ vỗ mu bàn tay mẹ Thẩm, ý bảo bà thả lỏng một chút.

“Nếu mọi người đã đến đông đủ, thì gọi món ăn lên rồi chúng ta cùng dùng bữa đi.”

Nhan Thuần lộ vẻ kinh ngạc, cho rằng mình nghe lầm: “Cậu… Cậu không ngại sao?”

“Không ngại, tôi hoan nghênh anh Nhan đến mà.” 

Thẩm Hi ra hiệu cho phục vụ mang thực đơn tới, lật vài trang rồi nói: “Anh Nhan có ăn kiêng không? Tôi gọi thêm một phần món chính và một phần tráng miệng nhé?”

Mẹ Thẩm càng ngây người tại chỗ.

Đây… Đây vẫn là con trai bà sao?

Thằng con của mình trước đây ngay cả cơm cũng không chịu ăn thêm hai miếng, mỗi ngày đều đo vòng eo, đo bắp chân, vậy mà đột nhiên lại chịu ăn đồ ngọt?!

Đồ ăn ở khách sạn năm sao sang trọng rõ ràng là rất ngon.

Thẩm Hi miệng thì nói chỉ gọi hai món, nhưng thực ra cậu đã nhìn qua tất cả các món ăn.

Ừm, mỗi món đều chưa từng ăn, có nhiều món cậu lần đầu tiên thấy tên trong đời.

“Mỗi người thêm một phần trứng mực dầu vừng, lại thêm một phần kem hộp đào mật Nga,” Kha Đinh tùy ý chọn hai món, mỉm cười nói: “Phiền anh nhanh một chút nhé.”

Cơ thể này của nguyên chủ vốn đã quen ăn uống điều độ trong thời gian dài, bây giờ cùng với chính ký chủ - Kha Đinh hiện tại đều đã đói! Bụng réo cồn cào!!

Mau mang đồ ngon đến!! Tốt nhất là phải thật ngon!!

Trình Quân Phong sắc mặt nghiêm trọng, khi gọi thêm món ăn thì không nói một lời nào.

Hắn ta vốn đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với sự phản đối cùng Nhan Thuần, rõ ràng là đã dự liệu trước rằng kẻ thay thế này sẽ khóc lóc giận dữ, chất vấn mình tại sao lại làm như vậy.

Thẩm Hi, tốt nhất đây không phải là kế hoãn binh của cậu.

Hệ thống vui vẻ nói: “Giá trị phá vỡ, tăng thêm mười.”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play