Thế thân x Sếp tổng ngang ngược x Ánh trăng sáng (5)

Hệ thống: “Ký chủ nói lỡ lời rồi.”

Kha Đinh: “Cũng không sao cả.”

Ngành người mẫu theo đuổi vẻ đẹp gầy gò ốm yếu quá mức, chính vì thế nên dần dần khiến dạ dày của Thẩm Hi cũng bị ảnh hưởng không tốt.

Việc cậu bổ sung một chút vào cơ cấu bữa ăn cho cơ thể này là rất hợp lý.

Chủ nhiệm Tôn vẫn đang đều đặn đọc bản thảo PPT, Thẩm Hi mở ứng dụng đặt cơm hộp, tìm xem có cửa hàng nào hợp khẩu vị không.

Trình Thần Vũ cúi người kề sát anh trai, kéo kéo tay áo Thẩm Hi: “Tôi cũng muốn ăn.”

Người anh trai lạnh lùng hỏi: “Mày với nó quen lắm sao?”

“Mới quen bạn thôi, nói chuyện hợp lắm.” 

Trình Thần Vũ nghĩ anh trai cảm thấy mình thất lễ, có chút tủi thân: “WeChat sẽ chuyển khoản mà.”

Không đợi Trình Quân Phong ngăn cản họ giao tiếp, Thẩm Hi lắc lắc đầu.

“Không có khoai nướng, phải đi chỗ khác mua.”

Trong hai mươi phút tiếp theo, ánh mắt anh ta nhìn thẳng, không còn xem nội dung cuộc họp, cũng không còn quan tâm anh em nhà họ Trình nói chuyện gì.

Hệ thống: “ Ký chủ nhập định rồi sao?”

“Không phải,” Kha Đinh mắt vô hồn: “Sinh viên chờ được ăn cơm là vậy đó.”

Hệ thống đợi đến nhàm chán, hỏi: “Sao em trai Trình này chỉ nói chuyện hợp với bạn thôi vậy?”

Kha Đinh nói: “Trên người cậu ấy có một kiểu ngốc nghếch trong trẻo, vừa nhìn đã biết giống tôi, vẫn chưa tốt nghiệp đại học.”

“Trong phòng này toàn là tầng lớp tri thức tinh anh, hận không thể xăm năm chữ 'rồng phượng trong loài người' lên mặt.”

“Thẩm Hi đẹp trai, nói chuyện lại ở cõi trần tục, bảo không thích rất khó.”

Hệ thống: “… Ký chủ tự xác định vị bản thân rõ ràng quá vậy.”

Khi cuộc họp kết thúc đã quá giờ tan tầm, Thẩm Hi đơn giản chào hỏi mọi người, anh ta tắt máy tính xong liền xuống lầu.

Thang máy đóng lại rồi mở ra, Trình Quân Phong mặt không cảm xúc chen vào, phía sau còn có Trình Thần Vũ đang vẫy đuôi đi theo sau.

Thẩm Hi bị kẹt trong một góc thang máy chỉ biết ngẩn người, rõ ràng là không chú ý đến hai người họ.

Cho đến khi thang máy dừng tại tầng một, anh ta theo thói quen bước ra ngoài, cổ tay bị Trình Quân Phong nắm chặt.

“Vào xe tôi ngồi.”

Thẩm Hi nói: “Cảm ơn ngài, tôi có thẻ tàu điện ngầm.”

“Đi nào, cùng đi mua khoai nướng.” 

Trình Thần Vũ vui vẻ nói: “Anh tôi mời! Ăn xong cậu có muốn cùng đi chơi Monster Hunter không?”

Người thanh niên còn chưa kịp phản ứng, thang máy đã di chuyển xuống tầng hầm số một, Thẩm Hi bị Trình Quân Phong kéo mạnh đến bên chiếc Porsche đắt giá, cửa xe vừa mở liền bị đẩy vào ngồi ghế sau.

Hai anh em ngồi ở phía trước, tìm bản đồ cửa hàng khoai nướng gần nhất.

Kha Đinh vốn định nhắc nhở một câu rằng quán nhỏ bán khoai nước gần nhất rõ ràng là ở cửa ga tàu điện ngầm, nhưng lời đến bên miệng lại biến thành một tiếng ngáp không thành tiếng.

Thẩm Hi quá mệt mỏi, giờ ai đưa cho một cái gối thì anh ta có thể ngủ ngay lập tức.

Trong xe ấm áp và mờ tối, đệm ghế ngồi cũng rất thoải mái, khiến người ta mềm nhũn không muốn nói chuyện.

Hệ thống nhỏ giọng nói: “Ký chủ ngủ một lát, hiện thực cũng có thể thả lỏng tinh thần.”

“Sắp xuống xe thì gọi tôi tỉnh nhé.” 

Kha Đinh nửa ngủ nửa tỉnh nói: “Tôi ngủ trong mơ hình như rất có lợi, tốc độ thời gian trôi không giống nhau.”

Cho dù cậu ấy ngủ trong sách mười tiếng, hiện thực cũng chỉ mới trôi qua mười phút.

“Đúng vậy, đây là một lỗi kỹ thuật bí mật,” hệ thống thở dài một tiếng: “Ký chủ biết là được rồi.”

Thẩm Hi lặng lẽ ngủ ở hàng ghế sau, hơi thở dần dần đều đặn.

Trình Quân Phong liếc nhìn qua kính chiếu hậu, không nói một lời mà lái xe, thần kinh hắn ta căng thẳng vô cùng.

Mặc dù là tiệc đính hôn, hắn cũng không cho người em trai ruột tham dự, vì lý do rất đơn giản, Trình Thần Vũ là người duy nhất biết hắn từng yêu sâu đậm Nhan Thuần.

Người em trai chỉ kém hắn ba tuổi, anh em họ từ nhỏ tình cảm hòa thuận rất thân thiết với nhau.

Đêm Nhan Thuần ra nước ngoài, hắn uống rượu đến xuất huyết dạ dày, chính Trình Thần Vũ đã lẳng lặng đưa hắn đi bệnh viện, giấu kín mọi tin tức không cho người nhà biết.

Ngay từ đầu, Trình Quân Phong hẹn hò với Thẩm Hi, hắn ta biết đây chính là một cuộc chơi tình ái đầy mưu tính phản bội và sự lợi dụng đã định trước.

Trình Quân Phong rõ ràng là biết mọi thứ chỉ là sự thay thế ích kỷ đến cực điểm của hắn, hắn yêu Thẩm Hi, nhưng thật ra lại càng yêu khuôn mặt nhìn nghiêng rất giống Nhan Thuần của Thẩm Hi, kể cả tính cách dịu dàng tương tự của bọn họ.

Loại âm mưu này có lẽ sẽ kéo dài đến lễ đính hôn, sau hôn lễ, cho đến khi hắn hoàn toàn chán ghét.

Nhưng Nhan Thuần đã trở lại, mọi thứ đều không giống như hắn tính toán nữa.

Vì vậy trong câu chuyện này, có hai đối tượng người trước kẻ sau đều không hề hay biết và tuyệt đối không thể gặp mặt.

Đó là em trai yêu quý của hắn - Trịnh Thần Vũ, cùng với người hắn lừa yêu - Thẩm Hi sắm vai tình nhân thế thân này.

Trình Thần Vũ thấy tình hình giao thông tắc nghẽn, hạ giọng nói nhỏ: “Anh trai, anh Thuần gọi điện thoại cho em sau khi về nước, nói hai người đã hòa giải rồi.”

Trình Quân Phong khẽ "ừ" một tiếng, âm điệu hạ thấp gần như không thể nghe thấy.

“Chúc mừng, chúc mừng,” người em trai từ tận đáy lòng vui mừng cho họ: “Em cũng không nghĩ đến sẽ có ngày này.”

“À đúng rồi, hình như anh cũng quen anh Thẩm đây, còn thân hơn em nữa.” 

Cậu em trai lại hỏi: “Cũng là quen biết trong công việc sao?”

Trình Quân Phong rơi vào im lặng.

Hắn và Thẩm Hi đã yêu nhau hơn ba năm, tháng trước suýt nữa thì đính hôn.

Bọn họ cùng nhau thi cử, cùng nhau tốt nghiệp, còn nghĩ về rất nhiều tương lai chung đôi.

Anh ta không phải đồng nghiệp, cũng không phải bạn bè bình thường.

Thẩm Hi suýt nữa là anh dâu của cậu đó, em trai ngốc nghếch.

Thẩm Hi đã ngủ say, hoàn toàn chìm vào giấc mơ sâu.

Tình hình giao thông ùn tắc, không thể nhúc nhích một mét nào.

Mặc dù hắn vừa mới đưa cho Thẩm Hi năm mươi vạn và đã nói sẽ hoàn toàn trở thành người xa lạ, nhưng sau một hồi im lặng dài thì Trình Quân Phong bị cảm giác áy náy dày vò, vẫn mở lời thừa nhận.

“Anh và cậu ấy mới chia tay.”

Người em trai vừa nãy còn đang cười, biểu cảm ngay lập tức cứng đờ tại chỗ.

Lượng thông tin quá lớn!!!

Anh trai ơi, anh trai à, anh đây là bội bạc rồi!

Anh đã chia tay với anh ấy mà còn không biết xấu hổ túm anh ấy đi mua khoai nướng!

Thẩm Hi ngủ đến khi xe dừng mới tỉnh, trên mặt in một vệt đỏ do bị đè, người rũ mắt vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Trình Quân Phong để Thẩm Hi và người em trai ngồi trong xe, còn mình đi mua ba phần khoai nướng mang về.

Người thanh niên ngơ ngác ăn một lát, ăn xong sau đó lại được đưa về đến cổng tiểu khu.

Sếp tổng ngang ngược đóng vai trò tài xế suốt hành trình, thờ ơ với chiếc Porsche phảng phất mùi khoai lang nướng.

Người em trai vừa vô tình "ăn" phải vại "dưa" lớn của anh trai, vốn dĩ rất nhiều lời muốn nói nhưng lại cố gắng nuốt ngược vào.

Đừng lắm mồm! Đừng hỏi gì hết! Cúi đầu ăn, ăn, ăn!

Trình Quân Phong hỏi: “Bây giờ công việc bận lắm sao?”

“Không bận.” Thẩm Hi nói: “Cảm ơn anh, tạm biệt.”

Anh ta đi được vài bước, lại bị gọi lại.

“Thẩm Hi.”

Ánh mắt người đàn ông tối sầm, mãi lâu sau mới nói: “Rất xin lỗi, anh chưa bao giờ nói cho em biết về sự tồn tại của Nhan Thuần.”

Rất xin lỗi, ba năm qua, hắn đối với anh ta vẫn luôn có mục đích khác.

Thẩm Hi giơ nửa củ khoai lang nướng trong tay lên, phóng khoáng xoay người rời đi.

Hệ thống hỏi: “Ý của ký chủ là ăn một bữa là xóa hết ân oán sao?”

“Không phải,” Kha Đinh nói: “Ý tôi là, hắn là cái rắm xịt.”

Cốt truyện sau đó cũng không vui vẻ.

Sau khi tiệc đính hôn kết thúc, Nhan Thuần và Trình Quân Phong chìm vào tình yêu cuồng nhiệt, Thẩm Hi từ chỗ em trai Trình biết được toàn bộ chân tướng, vẫn cố gắng mang lễ vật đính hôn đến trước mặt người yêu cũ.

Ngay trước mặt Thẩm Hi, Trình Quân Phong lấy ra chiếc nhẫn mình đã đặt làm trước đó, đeo vào ngón áp út của Nhan Thuần.

Ngay từ đầu, hắn chỉ nhớ vòng tay của người yêu cũ, ngay cả chữ cái khắc chìm bên trong chiếc nhẫn cũng là họ của họ.

Sau này, Thẩm Hi – vai phụ này – chỉ là nhân chứng cho tình yêu lãng mạn của họ, bị cốt truyện điều khiển đến tan nát.

Kha Đinh đã trả lại tất cả lễ vật đính hôn lúc trước, mặc dù có chút phí thủ tục bị tổn thất, nhưng coi như cũng lấy lại được tiền.

Nhưng lễ vật đính hôn không thể trả lại, đến nay vẫn đặt trên bàn trà phòng khách của anh ấy.

Đó là một cây đàn piano nhỏ bằng thủy tinh màu xanh nước biển được đặt làm riêng, vật này khắc tên họ của hai người, cũng là nơi tình cảm của họ bắt đầu.

Món quà này trông có vẻ tầm thường, nhưng từng nét vẽ trong bản thiết kế đều do chính tay Thẩm Hi vẽ, chi tiết khắp nơi đều toát lên dấu ấn tình yêu.

Thẩm Hi không đủ tiền mua một cây đàn piano thủy tinh hàng thật giá thật, nhưng anh ta đã dùng hơn nửa số tiền tiết kiệm để đặt làm món đồ trang trí nhỏ này, hy vọng nó có thể đặt trên bàn làm việc của Trình Quân Phong, bầu bạn ngày đêm.

Kha Đinh đã nhiều lần nghịch cây đàn piano nhỏ này bên bàn trà, vẫn chưa nghĩ ra phải làm gì.

Trong lúc cậu suy tư, hệ thống nhanh chóng thu thập được thông tin của Trình Thần Vũ.

“Trình Thần Vũ, giới tính nam, 21 tuổi, đang học tại trường Đại học Y Dược thuộc Đại học Đồng Tế, chí hướng là khoa ngoại lâm sàng, nhưng gia đình có ý bồi dưỡng hắn chia sẻ công việc với anh trai...”

“Đại Học Đồng Tế? Y Dược?”

Hệ thống sửng sốt: “Đúng vậy, ký chủ làm sao?”

Kha Đinh lập tức lấy điện thoại ra, nhanh chóng liên hệ với em trai nhà họ Trình.

Tình yêu tình báo cái gì chứ!! Luận văn của cậu còn chưa viết xong!!

Sắp đến kỳ thi giữa kỳ rồi, Kha Đinh còn rất nhiều kiến thức chưa hiểu, sinh viên đỉnh chóp trong trường ơi, bạn đợi tui một chút nhé!!

Trên đường về nhà, Trình Thần Vũ vẫn chưa xác định rõ về vị trí tình cảm mà anh trai ruột mắc mớ với hai người đàn ông kia, bỗng điện thoại em trai Trình rung vài cái, là Thẩm Hi đang hỏi thăm vài vấn đề.

Bạn học Trình: [Úi?]

Thẩm Hi: [Là như thế này, tôi muốn thi lên thạc sĩ trái ngành.]

Bạn học Trình: [Anh à, anh muốn thi trái ngành, học y?]

Bạn học Trình: [Anh đừng có mà tới, học y có mấy ai không điên đâu ha ha ha ha ha.]

Kha Đinh cười cười nói chuyện nửa ngày, chợt nhớ ra điều gì: “Hệ thống, nếu tôi để lộ tính cách rõ ràng là không giống với nguyên chủ, tôi có bị hệ thống cảnh cáo không?”

“Ít nhất ở thế giới này ký chủ sẽ không bị gì,” hệ thống nói: “Trình Quân Phong có nhân cách cực kỳ tự luyến, cho dù là Nhan Thuần, hắn rõ ràng là cũng không thật sự quan tâm hay để ý.”

Những buổi hẹn hò lãng mạn, những cuộc chơi hay những món quà xa xỉ, đây đều là chuyện mà kẻ có tiền tùy tay vung lên, rõ ràng là những chuyện cũng không tốn quá nhiều tâm tư.

Kha Đinh: “Thế thì tốt, tình yêu thò ra trước mặt tiền bạc đều không đáng nhắc đến.”

Trình Quân Phong im lặng lái xe, ánh mắt vẫn luôn chú ý đến người em trai.

Người em trai ở trên WeChat nói chuyện đến cười không ngừng, miệng muốn ngoác rộng đến mang tai.

Người anh trai lạnh lùng không giữ được nét mặt.

“Đang nói chuyện với ai thế?”

Trình Thần Vũ theo bản năng nói: “Anh Thẩm.”

Lời vừa ra khỏi miệng người em trai liền hối hận, che miệng lại nhưng không rút lại được.

“Nói chuyện gì?”

“… Học tập.”

Trình Quân Phong mặt không cảm xúc: “Mày dùng lời nói dối này ngốc lắm.”

Vừa lúc chạy đến đèn giao thông, Trình Thần Vũ trực tiếp giơ điện thoại lên trước mặt hắn: “Em không lừa anh, anh Thẩm hỏi em tại sao sau khi tổn thương dây thần kinh vận động một bên mắt lại khiến cho thị giác hai bên mắt đồng thời suy giảm?"

Trình Quân Phong ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng ánh mắt lại liếc sang.

Trình Thần Vũ cuộn đoạn hội thoại lên, nói: “Đây này, câu này đang hỏi về triệu chứng lâm sàng bệnh tim của bệnh nhân suy tim.”

Trình Quân Phong cố gắng kiềm chế sự tò mò của mình, cứng nhắc khịt mũi một tiếng không thèm nhìn nữa.

Nhưng trong một tuần tiếp theo, hắn tận mắt thấy điện thoại của em trai không rời tay, tần suất trò chuyện không ngừng tăng lên.

Đến nỗi mẹ Trình còn trêu chọc, nói Thần Vũ có phải cuối cùng cũng nghĩ thông suốt muốn yêu đương rồi phải không.

“Không! Mẹ chả biết gì cả... Là con đang học bài!”

“Ai nha, yêu đương thì cứ yêu đương đi, đừng lấy việc học hành làm bia đỡ!”

Trình Quân Phong từ đầu tới cuối nhìn thấy rõ ràng, sau cùng chọn một ngày, lén nói chuyện với em trai ruột của mình.

“Không nên quá thân thiết với Thẩm Hi.”

“Thần Vũ, mày phải biết người này tâm cơ sâu xa, lại còn hay giả vờ đáng thương để khoe mẽ, mày phải cẩn thận.”

Trình Thần Vũ “À” một tiếng, lại nói: “Anh trai, anh ấy là người tệ rõ ràng là vậy sao?”

Chắc là không!!! Bởi vì là có khi anh Thẩm dựa vào vẻ đẹp trai như hoa mà bắt cá tay năm tay bay, chọc anh trai mình phải tức chết!!!

Anh Thẩm, chẳng lẽ anh chính là loại người này!

Trình Quân Phong khẽ nhíu mày, như có vật gì vướng ở cổ họng.

Kẻ tệ hại thật ra là hắn đây.

Sau bữa tiệc đính hôn thì hắn và Thẩm Hi không còn liên lạc, giờ thấy Trình Thần Vũ và Thẩm Hi trò chuyện vui vẻ như vậy, lòng hắn ta không khó chịu là giả tạo.

Nhưng càng như vậy, người cứ không gần không xa, hắn lại càng nhớ lại đủ loại sự tinh tế và đáng yêu trong quá khứ của Thẩm Hi.

Trước đây mỗi lần Thẩm Hi đi làm thêm nghề người mẫu về, anh ta đều sẽ nói dối mình là đi xem triển lãm, đi dạo phố, nhưng rõ ràng là người lại ngủ gục trên ghế sau đến mê man, dáng vẻ trông mệt mỏi mà mềm mại lạ lùng.

Rất nhiều hình ảnh liên tiếp hiện ra trong đầu, khiến Trình Quân Phong khó có thể nói Thẩm Hi một câu sai.

Đây rõ ràng là lỗi không phải ở người ấy.

Sau một lúc im lặng, Trình Quân Phong nói: “Cậu ấy rất tốt.”

Người em trai đang cố gắng lý giải chuyện gì đã xảy ra, lặp lại: “Cho nên, anh Thẩm rất tốt.”

“Không phải! Không phải!” 

Trình Quân Phong chợt nổi nóng, giận dữ nói: “Tóm lại em không được tiếp xúc với cậu ấy nữa, hiểu chưa!!”

Cậu ấy là người của tôi! 

Là đồ thay thế mà tôi đã vứt bỏ không cần! Dù thế nào cũng không đến lượt em mày chạm vào cậu ấy!!

Không đợi người em trai phản ứng lại thì người đàn ông giận đùng đùng bỏ đi, cửa phòng đóng sầm vang một tiếng rõ to.

Trình Thần Vũ chớp chớp mắt, đầu óc vẫn không hiểu đầu cua tai nheo gì lắm.

Cùng lúc đó, Kha Đinh đang làm bài tập bổ sung trong phòng của Thẩm Hi.

Chênh lệch thời gian xuyên sách rõ ràng là bàn tay vàng để ôn tập đối với một học sinh vừa kém vừa dốt như cậu đấy!

Đề thi của giáo viên giải phẫu học mỗi lần ra đều cực kỳ khó, nếu không làm thêm mấy bộ đề thì Kha Đinh thật sự sẽ hẹo thẳng cẳng!

Hệ thống đột nhiên “ting” một tiếng, nói: “[Giá trị phá vỡ] của Trình Quân Phong tăng thêm mười.”

“À?”

Kha Đinh ôm cuốn sách giải phẫu học dày cộp ngẩng đầu, dụi dụi mắt: “Còn có chuyện tốt này sao?”

Cái cơ chế kiểm tra này của các hệ thống… Có phải hỏng rồi không?

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play