Thế Thân x Sếp Tổng Ngang Ngược x Ánh Trăng Sáng (3)
Thẩm Hi và Trình Quân Phong quen biết nhau ở đại học, cả hai đều học chuyên ngành tài chính.
Sau khi tốt nghiệp, Trình Quân Phong bắt đầu tiếp quản công việc kinh doanh trong công ty của gia đình hắn, còn Thẩm Hi thì đến làm việc tại một công ty chứng khoán khác gần đó.
Giới tài chính ở Lục Gia tập trung khá đông, các công ty lại gần nhau nên thỉnh thoảng họ vẫn vô tình gặp nhau trong giờ cà phê buổi trưa.
Sau tiệc đính hôn, Trình Quân Phong trực tiếp đưa Nhan Thuần về chỗ ở của mình, sai người giúp việc dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết liên quan đến Thẩm Hi.
Suy nghĩ của hắn ta không có ý định dừng lại quá lâu ở người đó, một kẻ thay thế cũng chỉ vậy thôi.
Mặc dù giữ ý nghĩ kia nhưng trong mấy ngày đi làm sau đó, Trình Quân Phong vẫn vô tình để ý xung quanh, cảm thấy người kia sẽ tìm cơ hội để "vô tình gặp gỡ" mình.
Rất nhanh, cấp dưới đã gửi báo cáo bằng hình ảnh và văn bản rõ ràng.
“Ngày 21 tháng 9, Thẩm Hi và cha mẹ đi Nông trại Vui Vẻ của dì Béo ở đảo Sùng Minh, họ hái dâu tây hai tiếng, đi câu cá một tiếng nhưng không bắt được con nào, ăn cơm nấu bếp củi vào bữa tối.”
“Ngày 25 tháng 9, Thẩm Hi và cha mẹ bay đến Bắc Kinh, không thấy có khách lạ, đi đến cửa hàng vịt quay Toàn Tụ Đức, sau bốn ngày du ngoạn tại đây thì đi tàu cao tốc đến Thiên Tân, ăn bánh bao tại Cẩu Bất Lý và quán ăn vỉa hè ven biển.”
“Ngày 7 tháng 10, Thẩm Hi cùng cha mẹ đi chợ thực phẩm Phổ Đông, có mặc cả vài lần với những người liên quan.”
Trình Quân Phong mặt không biểu cảm đóng điện thoại lại.
Nhan Thuần tóc ướt rượt bước ra từ phòng tắm bước ra, rũ mắt nói: “Quân Phong, em cảm thấy mấy ngày nay anh… Không vui vẻ.”
“Đâu nào.”
Trình Quân Phong đứng dậy hôn cậu ta, mở miệng trấn an: “Gặp lại em, đã là điều mãn nguyện nhất đời anh rồi.”
Lời còn chưa dứt, di động lại rung hai cái.
[Ngân hàng Kiến Thiết: Thẻ của quý khách có đuôi số 0068 đã chuyển khoản 480.000 tệ, số dư: 0 tệ.]
“Đang xem gì vậy?”
“Lúc chia tay, anh đã đưa cho cậu ta một tấm thẻ 50 vạn tệ,” Trình Quân Phong nói: “Tiền bên trong đã rút hết rồi.”
Nhan Thuần im lặng một lát: “Tại sao lại như vậy, chẳng lẽ cậu ta ngay cả giả vờ cũng không thèm giữ mặt mũi để giả vờ sao?”
“Quân Phong, anh hiểu tính tình em mà,” Nhan Thuần dựa vào vai hắn ta, nói: “Em không nỡ tiêu một xu nào của anh đâu.”
Người đàn ông quay đầu hướng đôi mắt nhìn tới Nhan Thuần, giờ phút này lại cảm thấy em ấy và Thẩm Hi có vài phần tương đồng.
Người kia mỗi lần nhận quà của mình đều sẽ âm thầm tăng ca kiếm tiền, sau đó mua lại món quà đáp lễ có giá trị tương tự.
Mỗi lần nở nụ cười, dường như đều sống một cách nhẹ nhàng thoải mái, như chưa bao giờ nếm trải khổ đau.
Trình Quân Phong nhất thời không biết nói gì, trong lòng tự hỏi sao hắn lại nhìn xuyên qua Nhan Thuần để tìm tới Thẩm Hi.
Nhưng một người khác lại dứt khoát rành mạch trước rồi, mấy ngày trước vẫn còn là người yêu không biết gì, giờ đây đã biến thành người xa lạ.
Hắn ta bỗng cảm thấy không cam lòng.
“Dù sao đi nữa,” Nhan Thuần nói: “Cậu ta vẫn chăm sóc anh ba năm, em rất cảm kích cậu ta.”
Trình Quân Phong lấy lại tinh thần, khẽ vuốt mặt Nhan Thuần.
“Đâu có bằng sự săn sóc chu đáo của em dành cho anh.”
“Chúng ta có rảnh thì mời cậu ta ăn một bữa cơm đi, lần trước em cũng vội vàng, chưa kịp nói lời cảm ơn tử tế.”
Trình Quân Phong không chút nghĩ ngợi mà đồng ý.
Nhan Thuần nhìn hắn ta mỉm cười, nhưng sâu trong ánh mắt lại không có ý cười.
Vừa nói thấy người kia, người đàn ông này lập tức đồng ý ngay, không hề do dự chút nào sao?
Trình Quân Phong, anh muốn gặp người ta đến thế sao?
Lần gặp lại này của họ, rõ ràng là nên trải qua gian nan trắc trở, phải cùng đối mặt với sự không thấu hiểu từ gia đình, cùng với sự phản đối kịch liệt từ người trung gian xung quanh.
Thế nhưng mọi chuyện lại thuận lợi đến khó tin, suôn sẻ đến mức không có chút cảm xúc chân thật nào.
Nhan Thuần cũng không cảm thấy hạnh phúc.
Ngược lại, những sự khiêu khích, những việc ngầm gây khó dễ của cậu ta với Thẩm Hi, tất cả đều bị hóa giải một cách nhẹ nhàng, giờ phút này trong lòng cậu ta có một trăm phần không cam lòng.
Gặp lại một lần đi Thẩm Hi, tôi xem cậu khi không có trưởng bối chống lưng, nhìn thử xem cậu còn có thể lén lút thọc ngoáy gì nữa!
Trình Quân Phong không trì hoãn, gọi điện thoại cho Thẩm Hi ngay trước mặt Nhan Thuần.
Không lâu sau, điện thoại được kết nối.
Người đàn ông hắng giọng, âm thanh trầm thấp mở lời trước.
“Là tôi.”
“Ồ.”
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng quảng cáo TV, cùng với tiếng cắn hạt dưa giòn tan: “Sao vậy?”
“Lần trước tôi đã nói rồi, đời này sẽ không còn liên quan gì đến cậu nữa.”
Trình Quân Phong nhấn mạnh một lần, lạnh lùng nói: “Nhưng Tiểu Thuần em ấy tâm địa thiện lương, muốn gặp mặt cảm ơn cậu mấy năm nay đã chăm sóc tôi, ngày mai hẹn gặp ăn một bữa cơm đi.”
“Không được rồi,”
Thẩm Hi nói: “Mẹ tôi kho chân giò heo, ngày mai tôi muốn ở nhà ăn.”
“…”
Nhan Thuần nhận điện thoại, vẻ mặt ôn hòa nói: “Thẩm Hi, là tôi, thật sự ngại quá.”
“Bởi vì là một số hiểu lầm, tôi và Quân Phong đã chia xa rất lâu, may mắn có cậu ở bên cạnh anh ấy.”
“Quân Phong đối với tôi mà nói, tuyệt đối không chỉ là 50 vạn, nếu có thể, tôi nguyện ý dùng toàn bộ gia sản để cảm ơn cậu.”
Sắc mặt Trình Quân Phong hơi cứng lại, yêu thương hôn lên trán Nhan Thuần.
“Cho nên, làm ơn nể mặt tôi một chút, chúng ta hẹn một bữa ăn, được không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Nhan Thuần lộ ra nụ cười ‘quả nhiên là vậy’.
“Mẹ ơi!” Thẩm Hi gân cổ lên kêu: “Mẹ và ba có phải thứ sáu này đi nhà dì cả làm khách, không về ăn cơm đúng không?”
“Ơi con! Đúng rồi!”
“Thứ sáu tôi rảnh.”
Thẩm Hi nhanh chóng nói: “Buổi trưa hay buổi tối đều được.”
“Ừm! Vậy đi.” Nhan Thuần đồng ý: “Vậy hẹn gặp cậu lúc đó.”
“À đúng rồi,” Thẩm Hi nhớ ra điều gì: “Tôi… Lúc đó có thể dẫn bạn bè đến không?”
“Không phải đã có bạn trai mới rồi đấy chứ,” Nhan Thuần nửa đùa nửa thật nói, đôi mắt lại lén quan sát phản ứng của Trình Quân Phong: “Đương nhiên có thể mang đến, nhà hàng Hoàng Nguyệt Ký, tôi đã đặt chỗ rồi, 7 giờ tối gặp mặt.”
Trình Quân Phong không có phản ứng gì, sau khi cúp điện thoại thì quay lại trước máy tính tiếp tục phê duyệt văn kiện.
Nhan Thuần nhẹ nhàng “ý” một tiếng và tạm dừng một lát, mang theo ý cười nói: “Nếu cậu ta lại dẫn theo một nhân vật nổi tiếng giàu có nào đó đến, Quân Phong, anh sẽ không ghen chứ.”
“Mấy trò tiểu xảo nhàm chán.”
Trình Quân Phong lạnh nhạt nói: “Anh sẽ không thèm nhìn cậu ta thêm một cái nào đâu.”
Kha Đinh cúp điện thoại xong, tiếp tục điền các đơn đặt hàng trả lại và bán lại.
Người mẫu Taobao cũng không cần phải phủ lên người những chiếc túi xa xỉ để giao tiếp xã hội, người đàn ông kia tặng rất nhiều món đồ đẹp nhưng không hữu dụng, cậu nên nhanh chóng bán đi để thu hồi vốn.
Tương tự, những món quà đắt tiền mà Thẩm Hi đã liều mạng làm việc để mua, ví dụ như chiếc nhẫn Cartier ba bốn vạn tệ, chiếc Green Submariner không nổi bật giữa vô số chiếc Rolex, đều có thể bán lại để trợ cấp gia đình.
Tiền trả khoản vay mua nhà, tiền dẫn mẹ Thẩm đi làm đẹp, tiền mua một chiếc ghế mát xa cho gia đình, cón tiền trong tay làm gì mà chẳng được?
Con người tồn tại đừng để tốn một xu cho đàn ông tồi.
Hệ thống vừa mới thăm dò xong tin tức bên kia, trực giác mách bảo một trận chiến ác liệt sắp nổ ra.
“Ký chủ ơi, ánh trăng sáng này rõ ràng là muốn cưỡi lên đầu lên cổ cậu, đây là tiệc Hồng Môn Yến!”
(Điển tích Hồng Môn Yến giữa Lưu Bang và Hạng Vũ => search google)
“Kẻ này tuyệt đối sẽ giả bộ giả mù sa mưa khen cậu vài câu, sau đó diễu võ giương oai mà triển lãm thành quả chiến thắng, cậu tính toán làm sao bây giờ?”
Không đợi Kha Đinh nói chuyện, hệ thống đã tận chức tận trách mà bắt đầu đề cử người được chọn.
“Hay là tôi giúp cậu liên hệ mấy thiên vương siêu sao, dăm bảy sếp tổng nhà khoa học gì đó, chúng ta dẫn họ đến để hung hăng dập tắt khí thế của hắn!”
“Mấy năm nay Thẩm Hi đi theo Trình Quân Phong cũng tiếp xúc không ít người, mặt quan hệ này cố gắng một chút là đủ dùng!”
“À không, tôi không tính toán dẫn bạn trai giả đến đâu.”
Kha Đinh nói: “Hơn nữa tôi là trai thẳng, tôi chỉ thích xem tiểu thuyết đam mỹ thôi.”
Hệ thống: “…Tui khó mà tin nổi cậu.”
“Vậy cậu muốn dẫn người nào đến?”
“Không phải dẫn người nào,” Kha Đinh mở nhóm chung bạn học đại học trong WeChat, chậm rì rì nói: “Mà là dẫn mấy người.”
Thứ sáu, lúc 7 giờ tối, tại nhà hàng Hoàng Nguyệt Ký.
Nhan Thuần ngồi ở ghế lô bên cạnh, mặc cho Trình Quân Phong nhẹ nhàng ngửi cổ tay cậu ta.
“Anh rất thích mùi hổ phách này.”
Nhan Thuần lộ vẻ thẹn thùng: “Đừng làm như vậy, họ sắp đến rồi.”
Chỉ nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, Nhan Thuần nâng cao giọng nói “mời vào”.
Trình Quân Phong vẫn nắm cổ tay cậu ta, nhìn chằm chằm cửa mà không buông ra.
Thẩm Hi mặc một chiếc áo phông trắng thoải mái tươi sáng và sạch sẽ, quần jean gọn gàng khiến đôi chân anh ta vừa thẳng vừa dài.
“Đến rồi, vị này là bạn của tôi, Tiểu Phương.”
Thẩm Hi hướng sang bên cạnh làm dấu, mời khách vào: “Tổng giám đốc Trình phỏng chừng cũng từng gặp rồi, người bạn này cũng là bạn học của anh khi còn đi học, cũng đến đây cùng.”
Chỉ thấy một bạn học nam thấp bé với gương mặt xám xịt bước vào, khi người này đối mặt với sự sang trọng của nơi đây thì có chút bối rối, ngập ngừng nói “Chào các anh”.
Nhan Thuần tươi cười càng thêm ôn nhu.
Đồ nhà quê lại dẫn theo một kẻ nhà quê khác đến à?
Còn tưởng rằng vớ được quý nhân nào, hóa ra cũng chỉ thế này thôi.
Thẩm Hi nhìn về phía sau, vẫy vẫy tay: “Vào đi, Tổng giám đốc Trình và họ đã đến rồi!”
Lời vừa dứt, bốn năm người nối đuôi nhau bước vào, đều mặc quần áo giản dị tương tự nhau, tươi cười ngây ngô.
Khi vào ghế lô, họ đồng loạt nói: “Chào Tổng giám đốc Trình.”
Nụ cười của Nhan Thuần biến mất, đứng dậy nói: “Họ là ai?”
“Đều là sinh viên nghèo học giỏi, lúc kỷ niệm ngày thành lập trường, mấy em ấy đang làm t*nh nguyện viên, tôi vừa hay có thêm WeChat của một trong số họ.”
Thẩm Hi cùng họ ngồi xuống, tươi cười rất cảm kích: “Cậu thật thiện lương như vậy, tôi thực sự rất cảm động, bởi vì là thế nên muốn cho cậu gặp mặt mấy đứa trẻ từ vùng núi này.”
“Tuy hiện tại có khoản vay hỗ trợ học tập của nhà nước, nhưng tiền sinh hoạt phí, vật tư các thứ, dựa vào công việc làm thêm trong trường với mười lăm tệ một giờ thì thực ra cũng có chút khó khăn.”
“Nhan Thuần, cậu tìm tôi, nhất định cũng là muốn làm việc thiện và cống hiến tình yêu đúng không!”
Nhan Thuần sững sờ tại chỗ, máy móc gật đầu và đáp: “Đương nhiên… Đúng vậy.”
Trình Quân Phong đã nhìn ra tình hình, ngầm kinh ngạc với suy nghĩ xảo quyệt của Thẩm Hi, một mặt hắn lại có một suy nghĩ ở góc độ khác, rồi hắn khẽ nhíu mày.
Nhan Thuần, em ấy thật sự vì muốn cảm ơn Thẩm Hi, cho nên mới mời cậu ta gặp lại một lần sao?
Thẩm Hi thoải mái rộng rãi đưa thực đơn cho mấy bạn học sinh kia, các em ấy nhìn thấy các món ăn và giá cả ghi chú đều rì rầm sôi nổi líu lưỡi, rõ ràng là không dám gọi bất kỳ món nào trên đó.
Ngay cả nộm dưa chuột cũng từ 88 tệ trở lên, nhà hàng gì vậy, đắt quá trời ơi!
“Hôm nay tôi xin lỗi vì đã lợi dụng, khao Tổng giám đốc Trình và anh Nhan một bữa no nê,”
Thẩm Hi cười cười nói nói: “Việc hỗ trợ học tập tôi không ép buộc, tùy thuộc vào ý muốn của mọi người. Hôm nay có thể dẫn các em học sinh đến ăn một bữa ngon, tôi đã rất mãn nguyện rồi.”
“Chuyện nhỏ.”
Trình Quân Phong nhàn nhạt nói: “Cứ tùy tiện gọi món, tôi trả tiền.”
Mấy đứa trẻ nghèo vẫn không dám mở miệng, khiến Kha Đinh âm thầm đau lòng.
Hắn và cha mẹ đi ăn ở quán ăn vào dịp sinh nhật, dù là món xào nhỏ mười mấy tệ, cũng ngại mở miệng gọi.
Nhưng hôm nay không giống nhau, đây là tư bản chủ nghĩa lắm tiền nhiều của, khi muốn tiêu tiền thì không thể mềm lòng!
“Vậy để tôi gọi vậy.”
Thẩm Hi sảng khoái cầm lấy thực đơn, thấy gì thích thì gọi nấy.
“Canh chim bồ câu quỳnh hoa mỗi người một phần, heo sữa quay giòn một đĩa, ừm… Cá mú Đông Tinh hấp, thịt viên tôm he pha lê, ừm? Lý lý nấu là có ý gì?”
“Chữ lý lý này không đọc là ‘heo’, mà đọc là ‘người’ (lí).”
Nhan Thuần cười nhạt: “Anh Thẩm à, trước đây anh chưa từng đến những nơi như thế này, cũng chưa từng ăn ở các nhà hàng sang trọng sao?”
“Cha mẹ tôi đều là công nhân, đi ăn nhà hàng cũng khó,” Thẩm Hi nói thật: “Vậy lý lý nấu ăn có ngon không?”
Nhan Thuần còn cố ý trêu chọc vài câu, Trình Quân Phong đã cắt ngang chủ đề: “Người phục vụ, gọi một phần món này mà cậu ta nói.”
Thẩm Hi nghe lời này chỉ cảm thấy đau lòng.
Cái thẻ 50 vạn đó rõ ràng là quá ít.
Hiện giờ Thẩm Hi lại chịu bộc lộ sự sa sút và keo kiệt của mình, khoảng cách cảm lại càng ngày càng xa.
Nhan Thuần mơ hồ cảm thấy không ổn, nắm lấy cổ tay Trình Quân Phong, người đàn ông này vẫn còn nhìn Thẩm Hi.
Gọi đi, tối nay cậu ta muốn ăn gì, cứ gọi hết cho xong đi.
Hệ thống đang định bấm nút “đặt hàng” của Kha Đinh thì đột nhiên “ting” một tiếng: “Giá trị phá vỡ cộng thêm năm!”
Kha Đinh sửng sốt: “Ế?”
Cậu nhìn về phía Trình Quân Phong, lại nhìn về phía các em bạn học đang cười ngây ngô, không hiểu tình huống lắm.
“Thêm một phần đậu hũ ngâm tương, hơi cay nhé!”