Thế Thân x Sếp Tổng Ngang Ngược x Ánh Trăng Sáng (2)

Tiệc rượu tổ chức tại nhà hàng Thịnh Thiên, phòng 520 ở tầng 5, bàn đầy món ngon nhưng lại tĩnh mịch.

Ban đầu, người đáng lẽ ra phải xấu hổ nhất chính là Thẩm Hi, nhưng khổ chủ lại đang cười tươi rói ăn cơm uống canh, khiến cặp đôi ngồi ghế chủ bàn tiệc kia lại trở nên ngượng nghịu.

Nhan Thuần vốn quen dùng cách mượn lùi để tiến, giờ phút này cậu ta đột nhiên phát hiện đối phương cài số lùi còn nhanh hơn cả mình, vẻ mặt xin lỗi và nụ cười đều có chút không giữ được tự nhiên.

“Tôi nên đi rồi.” 

Cậu ta đứng dậy nói: “Xin lỗi, đã làm phiền hai người.”

Trình Quân Phong nắm chặt cổ tay Nhan Thuần, lửa giận lại bùng lên và trực tiếp trút giận lên Thẩm Hi.

“Cậu có ý gì?”

“Tôi chúc phúc hai người.” 

Thẩm Hi ôn tồn nói: “Anh Nhan đừng đi vội à, canh gà hầm nấm tay Phật còn chưa lên đâu.”

“Bây giờ trọng điểm là ăn cái gì sao?!” 

Trình Quân Phong bỗng nhiên đứng dậy, cao giọng chất vấn: “Cậu nói bóng gió Tiểu Thuần làm gì! Lần đầu gặp mặt, em ấy đã nhường nhịn cậu khắp nơi rồi!”

Cha mẹ Thẩm đều lộ vẻ mặt cực kỳ khó coi, nhưng giây tiếp theo đã được con trai trấn an một cách bình tĩnh.

“Nhà chúng tôi đã đồng ý hủy hôn, còn việc sau này nhà họ Trình và nhà họ Nhan sắp xếp thế nào, đó đều là chuyện của hai vị.” 

Thẩm Hi nhấp một ngụm canh hải sâm, hạnh phúc đến anh ta mức lộ ra nụ cười rạng rỡ vì sự tươi ngon: “Nếu mọi người đã đến đông đủ, thì cứ dùng bữa thật ngon, cứ hoan hỉ gặp mặt và vui vẻ ra về nhé.”

Mẹ Trình thấy cảnh này, nở một nụ cười cảm kích từ tận đáy lòng với Thẩm Hi.

Việc hủy hôn quả thật có tổn hại đến danh tiếng của nhà họ Trình, vậy mà đứa trẻ này lại có thể khoan dung và chu đáo như thế để cho mọi người có một lối thoát, tâm tính thật sự quá tốt!

Bà ấy càng nhìn Thẩm Hi càng cảm thấy đáng tiếc, giờ phút này lại liếc nhìn vẻ ngượng ngùng của Nhan Thuần, chỉ lặng lẽ trao đổi một ánh mắt phức tạp với ba Trình.

Con trai bà sao lại tự dưng mắt bị mù, đột nhiên lại để ý đến người này rồi? 

Cậu Nhan này có gì tốt chứ?

Hệ thống thấy thanh niên hai ba hớp đã uống xong bát canh bong bóng cá Chẽm, nhỏ giọng nói: “Ký chủ ơi, phía sau còn hai ba mươi món ăn nữa cơ mà.”

“Cô nói đúng.” 

Kha Đinh biết nghe lời phải: “Tôi lén lút gọi thêm một hộp cốm thuốc để giải quyết vấn đề tiêu hóa rồi.”

Hệ thống: “…”

“Không phải, trọng điểm của vấn đề công lược không phải là chiếc bàn đầy đồ ăn này!! Mà là giá trị phá vỡ của cái tên tra nam đó!!”

“Binh pháp có kế sách cũng thu bụng đói,” thanh niên nhỏ giọng nói với nó: “Ăn no mới có thể đánh thắng trận, sinh viên nào có mấy ai không điên?”

Canteen trường học từ khi được cháu trai của phó hiệu trưởng thầu lại, mỗi ngày đồ ăn đó là cái gì chứ!

Trứng tráng dầu mỡ! Mùi vị thuần khiết từ dầu cống rãnh!

Nước canh luộc trứng chưa kịp rửa nồi! Mùi tanh rỉ sét đảm bảo bổ sung sắt đầy đủ bổ khí huyết cho mỗi bữa!

Cơm rang que cay không dưa chua không lạp xưởng một phần mà đòi mười lăm tệ, sao không trực tiếp cướp thẻ cơm luôn đi!

Vừa nhiều dầu vừa ngấy đến mức muốn ói, không ăn cũng nôn mửa, ai cũng chịu đủ rồi!!

Thẩm Hi thấy những người khác miễn cưỡng động đũa, đôi mắt của sếp tổng ngang ngược kia vẫn như cái đinh đóng chặt vào người mình, lập tức tìm một chủ đề để hắn tiếp lời.

“Nhắc mới nhớ, hai người quen nhau như thế nào vậy?”

Trình Quân Phong liếc Thẩm Hi một cái, cũng cố ý nhấn mạnh tầm quan trọng của Nhan Thuần đối với mình trước mặt cha mẹ, rồi kể lại với giọng điệu nâng niu và cao quý.

“Hai nhà chúng ta ban đầu là bạn bè thế giao.”

Mẹ Trình cười lắc đầu: “Đâu có, ba con làm ăn có quá nhiều bạn bè, với ai cũng là thế giao cả.”

Nhan Thuần: “…”

Trình Quân Phong im lặng một lát coi như không nghe thấy, tiếp tục nói: 

“Tôi và em ấy học cùng lớp tiểu học, khi đó tôi luôn bắt nạt Nhan Thuần.”

Vậy là hắn ta từ nhỏ đã là một tên khốn nạn rồi.

Thẩm Hi tươi cười gật đầu bên cạnh, thấy tên khốn nạn nói chuyện ngày càng nhập tâm, càng thả lỏng mà tiếp tục dùng bữa.

Cái gì tình yêu, cái gì hôn nhân, cái gì tình yêu sống chết trong giới hào môn, cút! Đều lăn sang một bên cho cậu cả đi.

Nhiệm vụ trung tâm trong buổi gặp mặt hôm nay chỉ có một cái, ăn ăn ăn ha ha! 

Con mẹ nó tui ăn hết!

Vừa nhắc đến chuyện xưa, Nhan Thuần cũng lộ vẻ tươi cười, cùng Trình Quân Phong vừa nói vừa cười hồi tưởng lại quá khứ. 

Ba mẹ Trình im lặng không nói, rất lo lắng chú ý đến trạng thái của Thẩm Hi bên này.

Mẹ Thẩm cũng ăn không nổi, nén nỗi uất nghẹn nhỏ giọng nói với con trai: “Nếu con khó chịu, chúng ta bây giờ tìm cớ quay về, mẹ thấy đau lòng thay con.”

“Nhìn rõ bản chất hắn không phải tốt hơn sao?” 

Thẩm Hi gắp cho bà một đũa cá đù vàng hoang dã, tri âm tri kỷ nói: “Con cá này ngày xưa mẹ vẫn luôn tiếc tiền không mua, chúng ta một nhà ăn ngon uống bổ no nê rồi đi về, không lỗ đâu.”

Mẹ Thẩm chuyển giận thành mỉm cười, lau sạch nước mắt: “Con trai mẹ nhanh như vậy đã nghĩ thông suốt rồi sao?”

Thẩm Hi cho bà ấy một ánh mắt ấm áp tràn ngập khẳng định, ngược lại nói với ba Thẩm: “Ba, không uống canh hải sâm là nguội hết, sẽ tanh đấy.”

Ba Thẩm hận sắt gỉ không tôi thành thép tốt: “Con đấy!”

Trình Quân Phong bỗng nhiên dừng lại, thấy gia đình Thẩm Hi ba người hòa thuận vui vẻ nói chuyện với nhau, cau mày nói: “Thẩm Hi.”

Chính cậu muốn nghe, bây giờ lại coi tôi và Nhan Thuần như không khí à?

Nội tâm hắn ta trước đó bị treo lơ lửng nhưng tới giờ phút này cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở phào, vì Trình Quân Phong có một cảm giác khoái trá vì dự đoán đã thành sự thật.

Thẩm Hi vẫn còn luyến tiếc hắn ta.

Từ trước đến nay Thẩm Hi chỉ ăn salad rau xà lách, ngoài thịt ức gà ra thì chỉ ăn cơm hạt diêm mạch, hôm nay thì lại tự ngược đãi bản thân mà ăn nhiều đồ dầu mỡ như vậy, rõ ràng là đang cố gắng che giấu cảm xúc cuồn cuộn của mình.

Trình Quân Phong tính tình kiêu ngạo, từ nhỏ chỉ cho phép mình vứt đồ chơi sang một bên, không cho phép đồ chơi của mình bị người khác nhìn nhiều một cái, cho dù món đồ đó vẫn luôn bị ném ở trong góc, phủ đầy bụi bặm thì cũng rõ ràng là chỉ thuộc về hắn ta.

Trước đó Thẩm Hi biểu hiện quá mức nhẹ nhàng tự nhiên, ngược lại làm nội tâm hắn ta nổi trận lôi đình, như thể ba năm quen nhau đều là một trò chơi không quan trọng gì.

Không, Thẩm Hi, cậu là để ý tôi, cậu là luyến tiếc tôi.

Che giấu, tất cả những điều này đều là che giấu!

Bị gọi tên nên Thẩm Hi ngẩng đầu nhìn về phía họ, cười tủm tỉm nói: “Anh vừa kể đến chuyện hồi nhỏ anh đẩy xích đu quá cao, làm anh Nhan sợ đến mức mắt đẫm lệ, nghe đáng yêu thật đấy.”

Trình Quân Phong sắc mặt âm trầm gật đầu, tiếp tục kể chuyện tình củm gà bông chiêm chiếp vừa xấu vừa dài dòng hồi tiểu học.

Nhan Thuần lộ ra vẻ mặt cảm động lại hoài niệm, ôm mặt nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng.

Ai đó chỉ cảm thấy mình như học sinh vừa mới bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên trả lời câu hỏi, sau khi hỏi xong thì tiếp tục làm việc riêng.

Tâm tư của Kha Đinh tạm thời thoát ra khỏi cốt truyện.

“Hệ thống, giúp tôi tra chuyện này đi.”

Hệ thống đang trong trạng thái nửa ngủ đông lập tức tỉnh dậy: “Nói đi! Là tra quan hệ xã hội của Nhan Thuần hay tình trạng kinh doanh của nhà họ Trình?”

“Nhà hàng này đắt đến mức nào vậy?” 

Kha Đinh thành kính hỏi: “Ngon như vậy, chắc chắn mỗi người cũng phải một hai ngàn chứ.”

Hệ thống: “Úi chà..”

Ký chủ đã chân thành hỏi như vậy, nó liền thành thật đi tra.

“Tiệc rượu tổ chức tại nhà hàng Thịnh Thiên, mỗi người từ 8000 đến 12000 nhân dân tệ, thành viên thì theo chế độ giới thiệu, đầu bếp được mời từ nước ngoài về, trước đây từng tiếp đãi rất nhiều quan chức nước ngoài.”

Mặc dù đang làm nhiệm vụ nhưng Kha Đinh cảm thấy mình đang đắm chìm trong biển hạnh phúc.

Xa hoa quá… 

Rất nhiều nguyên liệu ở đây Kha Đinh cả đời cũng chưa từng thấy chưa từng nếm thử…

Trước khi khai tiệc, cảm giác đói khát của Thẩm Hi đã ở mức khó chịu nổi, nóng rát từ dạ dày hun sang tim phổi trong một thời gian dài.

Sau đó, bởi vì là cốt truyện ngày càng lún sâu, hắn đối với bản thân càng thêm chán ghét, dần dần giống như nhiều người mẫu khác mắc chứng nôn khan, ăn là nôn liên tục, tới tận khi chết thì bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.

Kha Đinh đau lòng cho anh ta, cũng đau lòng cho thân thể cao ráo hoàn hảo nhưng yếu ớt quặt quẹo này, khi ăn cơm càng nhai kỹ nuốt chậm, sợ một chút kích thích quá lớn thì dạ dày Thẩm Hi sẽ không chịu nổi.

May mắn là phần ăn ở nhà hàng sang trọng… Rõ ràng là không đủ để ăn, 30 món nếm mấy đũa xong vẫn còn dư dả.

Thật ra, cậu vẫn có cảm giác thịt bào ngư và sườn nướng đang tan chảy trong bụng Thẩm Hi, rõ ràng là rất xa lạ.

Cha mẹ Kha Đinh sau khi nghỉ việc thì lại bắt đầu kinh doanh, cùng nhau mở một quán hoành thánh, quanh năm suốt tháng về nhà đều là canh mì sợi hoặc hoành thánh nhỏ không bán hết.

Khi Tết đến, trong nhà sẽ nấu một con gà, hoặc xào một ít thịt ba chỉ, thật ra ai cũng tiếc ăn, luôn nhường nhịn nhau.

Dạ dày của Thẩm Hi đã lâu không chạm vào những thứ ngon như vậy, từ cảm giác khi vị giác và khứu giác kích thích đầu lưỡi cũng khoang mũi, cho đến trạng thái ấm áp trong dạ dày dần tỏa nhiệt vùng bụng rồi lan khắp cơ thể, tình trạng này cũng đã lâu rồi không trải qua.

Tình cảm của nguyên chủ và ký chủ, họ không hẹn mà gặp tại khoảnh khắc này.

“Ký chủ,” hệ thống thiện ý nhắc nhở: “Nụ cười của cậu… Quá rạng rỡ.”

“À à. Tôi sẽ thu vén lại ngay.”

Lúc này Trình Quân Phong cũng nhanh chóng chú ý đến điểm này, lại nghiêng mắt nhìn về phía Nhan Thuần.

Thẩm Hi nhìn thấy hắn ta gặp lại tình cũ vốn không nên lộ ra nụ cười như vậy, nhưng hiện tại rõ ràng là cậu ta đang cười, bất chợt trong lòng hắn sóng gió cuộn trào.

Thẩm Hi, sao cậu lại không có chút đau khổ nào chứ?

Cậu ta diễn tốt gớm.

Hay là Thẩm Hi đã sớm biết hắn phản bội trong tâm tư, nên đối với hắn hoàn toàn không có giữ cảm tình, hay là cậu ta vốn chưa từng để ý đến Trình Quân Phong hắn?

Đúng lúc này, phục vụ mang đến một ly kem Parfait mát lạnh đặt trước mặt Thẩm Hi, ngay lập tức nhiệt tình giới thiệu.

“Thưa quý khách, đây là kem Parfait Tháp Eiffel mà phu nhân Trình đặc biệt gọi riêng cho ngài, là tác phẩm giới hạn của khách sạn chúng tôi, xin quý khách thong thả thưởng thức và trải nghiệm.”

Chỉ thấy từng lớp bột ca cao đường được nặn thành hình tháp Eiffel, dâu tây và bánh quy giòn trang trí vừa vặn, những lá vàng vụn lấp lánh sáng lên.

Thẩm Hi ngẩn ra một chút, vẻ mặt cảm động nhìn về phía mẹ Trình.

“Dì Trình, đây là dì tặng cho cháu ạ?”

“Là phần riêng của cháu đấy, mau ăn đi.” 

Mẹ Trình ôn nhu nói: “Quân Phong trước đây từng nói với dì, cháu rất thích kem nhưng mỗi lần đều cố quản lý vóc dáng, chỉ chịu ăn một miếng nhỏ thôi.”

“Đứa trẻ gầy gò như vậy, đã thật xinh đẹp rồi, cháu ăn nhiều một chút.”

Ánh mắt Nhan Thuần ảm đạm xuống, khẽ cười nói với Trình Quân Phong: “Anh xem kìa, là em thừa thãi rồi.”

Trình Quân Phong trước sau vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Hi, không quay đầu lại nhìn Nhan Thuần.

“Cậu ta thích kem.”

Nhan Thuần không đạt được hiệu quả mong muốn, vẻ mặt ôn hòa như như ly pha lê có một vết rạn nhỏ.

Trình Quân Phong vẫn còn nhìn Thẩm Hi, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng thanh niên ngôi đó, như để hắn muốn biết rốt cuộc người này đang nghĩ gì.

Hắn đã mua kem cho cậu nhiều lần như vậy, cậu chưa bao giờ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc vui sướng như thế với Trình Quân Phong.

Sao, bây giờ không lấy lòng được hắn, lại bắt đầu lấy lòng mẹ hắn?

Tại sao bây giờ cậu không chịu nhìn hắn?

Một bữa cơm kết thúc, cha mẹ Thẩm ăn được năm sáu phần no, toàn bộ người nhà họ Trình thất thần, còn Nhan Thuần cơ bản không động đũa.

Chỉ có Thẩm Hi trong thang máy xoa xoa bụng, lộ vẻ mặt mãn nguyện.

Khi chia tay, cha mẹ Trình nhỏ giọng xin lỗi nhà họ Thẩm, Trình Quân Phong vốn đang nắm tay Nhan Thuần khi nhìn thấy Thẩm Hi sắp đi, hắn nhanh chóng nói "chờ anh một chút", buông tay ra đi tìm anh ta.

Nhan Thuần bị bỏ lại tại chỗ, ánh mắt chôn giấu không hết sự phức tạp.

Thẩm Hi bị Trình Quân Phong kéo vào một góc, còn chưa kịp phản ứng, đã bị nhét thô bạo một tấm thẻ ngân hàng.

“Đây là 50 vạn, coi như phí chia tay.” 

Trình Quân Phong mặt không đổi sắc nói: “Mật mã là sinh nhật tôi.”

Tức giận đi. 

Phẫn nộ đi. 

Bùng cháy đi.

Cậu không phải thích nhất ngồi ăn cùng tôi, ghét tôi dùng tiền để giải quyết mọi chuyện sao?

Trình Quân Phong thậm chí đã dự đoán được mình sẽ cười lạnh thế nào sau khi bị tát một cái sang ngang ngay, không ngờ người nhận lại sờ sờ thẻ, móc ví ra cẩn thận cất đi.

“OK!”

Tiểu Thẩm! Tiền tiêu vặt của cậu nhiều rồi đấy!

Vẻ mặt Trình Quân Phong càng thêm tối sầm.

50 vạn cỏn con mà cậu đã thỏa mãn rồi sao? 

Cậu có biết trên người tôi giá trị bao nhiêu cái 50 vạn không???

“Không ngờ cậu lại giỏi diễn như vậy.” 

Hắn lạnh lùng nói: “Từ nay về sau, cậu không còn nửa điểm giá trị lợi dụng đối với tôi nữa, cút đi.”

Thẩm Hi nghẹn một lát, không nghẹn được.

“Đại đại đi.”

“Xin lỗi, ăn no quá rồi.” Kha Đinh nhỏ giọng nói với hệ thống: “Nhưng kem ngon thật đấy.”

Hệ thống: “Cậu, cậu vui là được.”

Hệ thống: “Ồ, giá trị phá vỡ lại tăng thêm mười.”

Kha Đinh “ý” một tiếng: “Nhiệm vụ thực tập của các cậu dễ dàng vậy sao?”

Hệ thống: “Úi, không, không phải như thế!!!”

Đợi hai bên gia đình lần lượt rời đi, Trình Quân Phong mặt lạnh lẽo không biểu cảm gửi một tin nhắn cho cấp dưới.

[Hãy giám sát chặt chẽ mọi hành động sau này của Thẩm Hi, cậu ta đi đâu, gặp ai, đều phải báo cáo cho tôi.]

Tin nhắn vừa gửi đi, bên hệ thống lập tức truyền đạt và còn tri kỷ nhắc nhở Kha Đinh: “Sau này ở đâu có tai mắt, tôi đều có thể báo trước cho cậu biết!”

“Ký chủ, tiếp theo cậu định làm gì?”

Kha Đinh nói thật: “Tôi muốn đưa chú dì Thẩm đi Nông Trại Vui Vẻ hái dâu tây.”

“Sau đó thì sao?”

“Đi Bắc Kinh ăn vịt quay chính gốc!”

“Còn gì nữa không?”

“Ồ! Tôi còn muốn ăn con cua thật lớn!!!”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play