Ngô Tư Kỳ lúc đầu thấy mình ngốc nghếch, rồi xấu hổ, nhưng nghĩ bụng cũng chẳng ai biết bài hát này, nên cuối cùng nàng cũng cất tiếng hát to. Hát xong, trong lòng cô thấy khoan khoái, vui vẻ vô cùng.
Trong lòng Ngô Tư Kỳ dâng tràn khí thế. Cô tự nhủ thân là con gái thì phải e dè, nhưng nụ cười vẫn cứ rạng rỡ trên môi, cho thấy Cô đang rất vui.
Còn chàng thiếu niên Thường Thọ thì khác hẳn: lúc thì nhảy phốc lên cây, lúc lại quay ra múa mấy đường kiếm, khi thì chạy vọt lên trước tìm xem chỗ này chỗ kia có thỏ rừng hay không.
Trên đường đi, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sang sảng của lão râu xồm Mộ Đạt.
Đến tối, cả nhóm tám người mới tới thôn Tuyền. Ở thế giới này vốn không có điện; ngoài thành thị có cửa hàng buôn bán thắp đèn dầu vào ban đêm, còn các nơi khác thì tối đen như mực, chỉ trông cậy vào ánh trăng soi sáng.
Tiếng động khi nhóm người vào thôn không nhỏ, khiến nhiều dân làng đang khó ngủ phải cầm đuốc ra xem. Ai nấy vốn lo ngại bọn cướp núi Tuyền Sơn sẽ bất ngờ kéo xuống, lại lo vì sao ba người Thiết Ngưu vẫn chưa về.
Thấy Thiết Ngưu cùng hai người trở về, lại dẫn theo năm kiếm sĩ cầm trường kiếm, dân làng đều hiểu rằng Thiết Ngưu đã thành công.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT