“A! Sơn phỉ mà tập hợp đông thì lợi hại lắm sao? Ngay cả huynh cũng không đánh lại à?”
Ngô Tư Kỳ ít kiến thức, trong lòng tự nhủ: Xin lỗi nha, chắc do mình coi nhiều phim võ hiệp quá nên cứ tưởng mấy hiệp sĩ giang hồ chỉ cần vung kiếm vài cái là sơn phỉ bị chém ngã rạp như chặt rau, đi một chuyến là quét sạch cả ổ phỉ, xong coi như ‘game over’.
Nếu ngay cả Tư Không Huy còn không làm được, vậy cô mà xông lên chẳng khác nào tự dâng đầu cho người ta chém…
Quả thật cô vẫn còn ngây ngô, cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản quá mức.
Dân Tuyền thôn thì chẳng trả được công gì, chỉ hứa lo ăn ở, mà nghe nói cũng chỉ có cơm trắng, chứ không có thức ăn. Nói trắng ra là van xin Tư Không Huy đi chịu chết giùm họ. Ha ha! Mạng người mà đổi bằng một bát cơm à?
Mất lúa thì nghĩ cách khác để kiếm sống, chứ đời nay bao nhiêu ông chủ làm ăn thua lỗ, vẫn phải gượng dậy gây dựng lại, chứ đâu có quỳ xin người khác đi chết thay.
Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy làm! Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy làm!

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play