Ở tinh cầu 144-B này, đàn ông cũng thật thoải mái, đi đến đâu cũng có thể “ngủ” được ở đó.
Ngô Tư Kỳ mang theo chút áy náy, liếc nhìn công tử phong lưu Thuần Vu Triết, rồi không kìm nổi tính tò mò mà hỏi:
“Thuần Vu công tử, ngươi có bận tâm chuyện con cái của mình lưu lạc bên ngoài không?”
Thuần Vu Triết thở dài, nở nụ cười tự giễu:
“Bọn ta làm kiếm khách giang hồ, sống kiểu ‘liếm máu trên lưỡi đao’. Biết đâu ngày mai đã bỏ mạng dưới kiếm kẻ khác, hoặc bị thù xưa tìm đến báo oán. Ngay cả mạng mình còn khó giữ, làm gì đủ sức nuôi con. Có ai nguyện ý nuôi giúp thì tốt rồi. Ta cũng chẳng rõ mình có con hay chưa, hay là… đã có cả một đống cũng nên.”
Ngô Tư Kỳ nghe xong, trong lòng chợt sáng tỏ: Thì ra đời sống của kiếm khách bấp bênh đến thế, chẳng có gì đảm bảo. Ta còn mơ mộng được yêu kiếm khách… hóa ra chỉ là chuyện nực cười. Với họ, tồn tại mới là mục tiêu, tình yêu chỉ là xa xỉ phẩm.
Cô quay sang nhìn Mộ Đạt – người đã có vợ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play