Ngô Tư Kỳ – họ Ngô – vốn là một kỹ sư. Trước kia, khách hàng thường gọi cô là “Ngô công!” (trùng âm với “con rết”), khiến cô vừa khó chịu vừa không vui. Mỗi lần như vậy, cô đều đáp lại:
“Xin gọi tôi là Tiểu Ngô.”
Có lần người ta còn gọi nhầm thành “Ngô công tử”, suýt nữa làm cô giật mình mất hồn.
Tư Không Huy thấy Ngô Tư Kỳ cứ ho khan liên tục, tưởng cô bị bệnh, nên sau khi chào hỏi qua loa thì cũng rời đi.
Từ đó, Ngô Tư Kỳ bắt đầu giống như một kiếm khách nghèo, sống lang bạt ở thành An Dương. Ban ngày cô đi dạo khắp thành để nghe ngóng tin tức, ban đêm thì tìm chỗ vắng người để ngồi thiền hoặc luyện kiếm ngoài thành.
Tin tức về kho báu quý hiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể. Liên tiếp mấy ngày trôi qua, cô vẫn chưa nghe được gì liên quan đến bí cảnh hay bảo vật.
Trong thời gian này, cô quen biết không ít kiếm khách, trong đó có một người tên là Tư Không Huy. Sau đó, hai người trở thành bằng hữu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT