Lê Thiển tỉnh lại cảm thấy có gì đó không ổn, cô nghiêng đầu nhìn tủ đầu giường, trên đó có một tuýp thuốc mỡ.

Phía dưới thân cũng có cảm giác mát mẻ dễ chịu, Lê Thiển biết Cố Đình Sâm đã giúp cô bôi thuốc một lần.

Cô hít một hơi thật sâu, nhét tuýp thuốc vào ngăn kéo, rồi mặt lạnh đi vào phòng tắm.

Đến công ty, Lê Thiển cùng Lê Hoan họp suốt nửa ngày, qua mấy hôm nay cô cũng đã hiểu rõ tình hình hiện tại của Lê thị.

Tuy không thể so với thời hoàng kim trước kia, nhưng đã tốt hơn tình hình ba năm trước rất nhiều.

Nhưng thực tế, Lê thị bây giờ ở Hương Cảng đã không còn chen chân vào được giới thượng lưu nữa rồi.

"Chị, Nhiên Nhiên về rồi, tối nay chị có rảnh không, mình đi ăn một bữa nhé?"

"Được chứ, tối nay không có việc gì, nói với Nhiên Nhiên là tối nay chị Hai làm tiệc tẩy trần cho cậu ấy."

Lê Thiển cười gật đầu:

"Vâng, vậy em ra ngoài làm việc trước."

Mãi cho đến tối, Mạnh Y Nhiên đúng giờ có mặt dưới tòa nhà Lê thị.

Cô mặc một chiếc váy đỏ bó sát, mái tóc xoăn lọn, môi đỏ mọng, tựa vào chiếc xe thể thao của mình, thu hút không ít ánh nhìn của nhân viên.

"Chị Hoan, Thiển Thiển, bên này!"

Lê Thiển thấy cô bạn thì vẫy tay, Lê Hoan lại cười.

"Con bé này chẳng thay đổi chút nào."

"Chị Hoan, hai năm không gặp có nhớ em không ạ?"

Lê Hoan cười, vỗ nhẹ vào vai cô:

"Nhớ chứ, tối nay muốn ăn gì chị mời."

Mạnh Y Nhiên liếc nhìn Lê Thiển rồi chợt nảy ra một ý:

"Thôi đi, ăn uống gì mà chán thế, em nghe nói Hương Cảng mới mở một club đêm, hay là chúng ta đến đó chơi đi?"

Lê Hoan đương nhiên biết club đêm, liền gật đầu:

"Được, nghe lời em."

"OK, vậy chúng ta đi thôi!"

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Lê tổng, Thiển Thiển. . ."

Mấy người quay lại nhìn, Bùi Văn vừa bước xuống xe, tay còn cầm một tập hợp đồng, mỉm cười nhìn ba người họ.

Lê Hoan cười gật đầu:

"Bùi tổng."

Lê Thiển cũng chào anh:

"Học trưởng."

Mạnh Y Nhiên nhìn chằm chằm Bùi Văn một lúc lâu, cho đến khi Bùi Văn nhận ra cô trước.

"Học muội Mạnh, lâu rồi không gặp."

Mạnh Y Nhiên lúc này mới nhận ra:

"A, anh là học trưởng Bùi Văn phải không?"

Bùi Văn cười gật đầu:

"Là anh đây, học muội vẫn còn nhớ."

Mạnh Y Nhiên nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt:

"Trai đẹp thì khó mà quên được, học trưởng đúng là ngày càng đẹp trai. Mà học trưởng Bùi đến đây là để. . . ?"

Bùi Văn giơ tập tài liệu trong tay lên:

"Anh đến đưa tài liệu cho Lê tổng. Còn mọi người thì sao?"

"Tụi em định đi ăn tối, hay là học trưởng Bùi đi cùng luôn nhé?"

Lê Thiển nhìn hai người, cuối cùng hai chị em nhìn nhau, rồi Lê Hoan chính thức mời.

"Bùi tổng nếu không ngại thì đi cùng chúng tôi nhé?"

Mạnh Y Nhiên vốn là người dễ thân, khoác tay Lê Thiển nói.

"Học trưởng chắc chắn không ngại đâu, mọi người quen biết cả rồi mà, phải không học trưởng? Với lại đông người càng vui chứ, học trưởng có nể mặt đến dự tiệc tẩy trần của em không ạ?"

Tầm mắt Bùi Văn lướt qua mấy người, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Lê Thiển rồi mỉm cười.

"Vậy thì cảm ơn lời mời của học muội, là vinh hạnh của anh."

"Vậy chúng ta đi thôi!"

Đến club, Mạnh Y Nhiên không lấy phòng riêng mà chỉ chọn một bàn ở khu booth.

Họ đến khá sớm nên gọi trước một ít đồ ăn.

"Thiển Thiển, cậu đã đến đây bao giờ chưa?"

Lê Thiển nhìn một vòng rồi lắc đầu:

"Chưa."

"Hả, nghe nói chỗ này hot lắm mà, cậu vậy mà một lần cũng chưa từng tới?"

Lê Thiển cười lắc đầu.

Mạnh Y Nhiên chậc lưỡi:

"Xem ra cuộc sống của cậu không có tớ đã thiếu đi rất nhiều niềm vui nhỉ, nhưng giờ tớ về rồi, cuộc sống nhàm chán của cậu kết thúc rồi đấy!"

Lê Thiển chỉ cười, nâng ly nước trái cây lên uống một ngụm.

Đối diện, Lê Hoan đang cùng Bùi Văn bàn bạc hợp đồng.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Bùi Văn ngẩng đầu mỉm cười, đẩy đĩa thức ăn trước mặt mình về phía cô, ý bảo cô ăn nhiều một chút.

Lê Thiển sững sờ rồi gật đầu cười.

Mạnh Y Nhiên ngồi bên cạnh nhìn thấy hết tương tác của hai người, ghé vào tai cô nói nhỏ.

"Cậu có nhớ lúc trước hình như tớ đã nói với cậu chuyện Bùi Văn thích cậu không?"

Lê Thiển ngẩn người vài giây, hình như cũng có chút ấn tượng.

"Sao có thể chứ?"

"Cưng à, vậy là cậu không hiểu đàn ông rồi, hồi đại học anh ta lúc nào cũng giúp cậu, nếu Bùi Văn không thích cậu, tớ chặt đầu xuống làm ghế cho cậu ngồi luôn!"

Lê Thiển nhíu mày, vẫn cảm thấy không thể nào.

"Tớ đột nhiên nhớ ra một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Là cái hồi cậu mới cưới ấy, không phải tớ đăng bài hộ cậu lên mạng xã hội sao, có bao nhiêu người vào hỏi, Bùi Văn cũng hỏi tớ! Anh ta hỏi tớ cậu cưới ai, tại sao lại đột nhiên cưới, nói chung là rất quan tâm cậu. Tớ trả lời anh ta cái gì thì quên mất rồi. . ."

Lê Thiển quay đầu nhìn cô bạn, Mạnh Y Nhiên cũng nháy mắt với cô.

"Anh ta chắc chắn thích cậu!"

Ánh mắt Lê Thiển chỉ khẽ lóe lên.

"Xin hỏi vị nào là cô Mạnh ạ?"

"Là tôi, đồ của tôi đến rồi phải không? Cảm ơn nhé, đây là tiền boa."

"Cảm ơn cô Mạnh, chúc quý khách có một buổi tối vui vẻ."

Lê Thiển nhìn cô nhận hai chiếc túi hàng hiệu từ tay người giao hàng.

"Gì đây?"

"Đồ chiến chứ gì!"

Mạnh Y Nhiên nhìn chiếc áo sơ mi và chân váy trên người cô, cạn lời:

"Đến chỗ này chơi mà cậu định mặc thế này à?"

Lê Thiển cúi xuống nhìn trang phục của mình, cũng không thấy có gì không ổn.

Nhưng không đợi cô nói gì, cô đã bị Mạnh Y Nhiên kéo dậy.

"Đi, vào nhà vệ sinh thay đồ."

"Chị Hoan, học trưởng, tụi em vào nhà vệ sinh một lát nhé."

Lê Hoan ngẩng đầu nhìn hai người, dặn dò:

"Hai đứa đừng chạy lung tung, mau về đấy."

"Biết rồi ạ!"

"Nào cưng, thay chiếc váy này vào, tớ đảm bảo cậu sẽ là người phụ nữ đẹp nhất đêm nay!"

Lê Thiển nhìn chiếc váy ngắn hở lưng đính pha lê bạc trong tay cô bạn, khóe môi giật giật.

"Cái này có hở hang quá không?"

"Hở gì mà hở? Thời đại nào rồi? Ngoan, thay đi!"

"Nhưng tớ. . ."

"Hay là muốn tớ tự tay thay giúp cậu?"

Lê Thiển:

". . ."

"Không thay không được à?"

"Không thay không được!"

Lê Thiển thấy cô bạn kiên quyết như vậy, lại cúi xuống nhìn chiếc váy trong tay, cuối cùng đành bất lực đi vào phòng thay đồ.

"Bên trong có cả áo lót dán đấy."

"Biết rồi. . ."

Lúc Lê Thiển bước ra, Mạnh Y Nhiên không nhịn được huýt sáo một tiếng.

Lê Thiển lườm cô một cái.

Mạnh Y Nhiên cười kéo cô đứng trước gương, rồi xõa tóc cô ra, tiện tay vuốt vài cái.

"Để tớ trang điểm sơ cho cậu."

Lê Thiển bất lực, thầm nghĩ thôi thì chiều cô bạn cho vui, đành mặc kệ cô ấy.

Mạnh Y Nhiên đúng là có năng khiếu, chỉ vài đường cơ bản đã xong.

"Ừm, không hổ là bảo bối Thiển Thiển của tớ, đẹp tự nhiên, được rồi, đi thôi!"

Lê Thiển quay đầu nhìn mình trong gương, mím đôi môi đỏ, có chút không quen.

"Đi mau đi. . ."

Lúc quay lại bàn, hai người kia đã nói chuyện xong, nghe tiếng động thì ngẩng đầu nhìn.

Và cái nhìn ấy không thể dời đi được nữa.

Đặc biệt là ánh mắt Bùi Văn, rõ ràng ánh lên vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ.

Mạnh Y Nhiên thấy vậy, kiêu hãnh chỉ vào Lê Thiển bên cạnh:

"Thế nào, đẹp không?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play