"Theo tin tức mới nhất, vũ công nổi tiếng Tưởng Di bị truyền thông chụp được cảnh thân mật ra vào khách sạn cùng bạn trai, nghi vấn tình cảm bị phanh phui!"
Lê Thiển nghe tin tức liền ngẩng đầu nhìn lên tivi, chỉ cần một ánh mắt, cô đã nhận ra bóng lưng của người đàn ông trong ảnh là ai - Cố Đình Sâm, chồng của cô.
"Hít. . ."
Cô cúi đầu nhìn ngón tay bị dao cứa phải, chậm rãi đưa lên miệng.
Người khác có thể không nhận ra, nhưng Lê Thiển thì chắc chắn, dù sao đó cũng là người cô đã yêu thầm từ thời niên thiếu, làm sao có thể không nhận ra được chứ?
Thảo nào mấy ngày nay cô không tài nào liên lạc được với anh.
Khoảng thời gian này, chắc hẳn họ đã rất hạnh phúc vui vẻ, trong khi cô lại ăn ngủ không yên vì ông nội bệnh tình nguy kịch.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh được đẩy ra. Cô quay đầu nhìn lại, là Cố Đình Sâm, người đã nửa tháng không gặp. Nhất thời, cô không biết phải phản ứng ra sao.
Cố Đình Sâm liếc cô một cái rồi bước vào. Anh đưa ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía ông lão đang hôn mê trên giường, giọng nói cũng không hề có chút cảm xúc thừa thãi nào.
"Tôi đã liên lạc với chuyên gia nước ngoài, ngày mai họ sẽ đến."
Lê Thiển cụp mắt, nhẹ giọng nói "Cảm ơn" rồi im lặng.
Sự im lặng của cô khiến Cố Đình Sâm có chút bất ngờ, cuối cùng ánh mắt anh cũng dừng lại trên người cô.
Ngay sau đó, âm thanh từ bản tin trên tivi lại vang lên. Cố Đình Sâm không ngẩng đầu, dù sao trên đường đến đây anh cũng đã xem rồi, nên anh chỉ nhíu mày.
Anh nâng khuôn mặt đang hơi cúi xuống của cô lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp tinh xảo ấy.
"Giận rồi à?"
Đồng tử Lê Thiển khẽ run. Vì mấy ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế, cô đã gầy đi đôi chút, sắc mặt cũng tái nhợt. Lúc này, bị ép ngẩng đầu lên trông cô có vẻ vô cùng yếu đuối đáng thương.
Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mấp máy, định hỏi 'Em có tư cách đó sao?' nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong.
"Không. . ."
Cố Đình Sâm nhìn vẻ yếu đuối của cô, anh hơi cúi người nâng cằm cô lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng, giọng điệu nhàn nhạt nhưng lại thoáng vẻ giễu cợt.
"Vậy bộ dạng này là trưng ra cho ai xem, hửm?"
Lê Thiển quá hiểu anh, cũng biết là anh đang không vui.
Phải rồi, họ đã kết hôn được ba năm.
Người vợ này của anh trước nay luôn cẩn trọng, dịu dàng, hiền thục và chu đáo, mọi việc đều thuận theo chứ chưa từng chống đối anh.
Vì vậy anh khá hài lòng với người vợ này, và cuộc hôn nhân của họ mới có thể duy trì được ba năm.
Cố Đình Sâm nhìn vệt đỏ nhàn nhạt trên môi cô, đặc biệt nổi bật trên gương mặt trắng nõn, ánh mắt anh càng lúc càng trầm xuống.
Ngón tay anh chầm chậm miết qua, lực không hề nhẹ. Hơi thở Lê Thiển ngưng lại, cô run rẩy ngước mắt lên, chỉ thấy ánh mắt anh nhìn mình vừa nặng nề vừa khó đoán.
Cô biết, đây là tín hiệu anh muốn cô.
Cô chỉ chần chừ một lát rồi chủ động vòng tay qua cổ anh, khẽ nhắm mắt đưa môi mình lên.
Cố Đình Sâm híp mắt, ôm eo cô vào lòng rồi ngồi xuống, một tay giữ sau gáy cô, tay kia ôm lấy vòng eo thon gọn.
Nụ hôn của anh, giống như con người anh vậy, vô cùng bá đạo.
Chỉ trong chốc lát, hơi thở Lê Thiển đã trở nên dồn dập, quần áo cũng có chút xộc xệch. Cảm nhận được bàn tay anh đang di chuyển, cô vội nắm lấy cổ tay anh, hổn hển nói.
"Đừng ở đây, được không anh?"
Cố Đình Sâm biết cô đang bận tâm điều gì, anh cũng không có sở thích kỳ quái đó, bèn bế thẳng cô vào phòng bệnh bên cạnh.
Một giờ sau, Lê Thiển quấn chặt tấm chăn, tựa vào đầu giường nhìn người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm.