Sắc mặt Cố Đình Sâm trầm xuống:

"Em có ý gì?"

Lê Thiển cũng chau mày vẻ phiền phức:

"Ý là anh đừng làm phiền tôi nữa được không?"

"Anh làm phiền em?"

Sắc mặt Cố Đình Sâm âm trầm, nắm chặt cổ tay cô, đột nhiên cười lạnh một tiếng.

"Trước kia em luôn muốn anh về nhà, bây giờ anh về thì em lại chê anh phiền?"

Lê Thiển cũng sững người, ánh mắt dừng trên mặt anh rất lâu.

Sự tức giận trong lòng Cố Đình Sâm lại bị ánh mắt chăm chú của cô làm cho tan biến đi từng chút một.

"Vậy là anh vẫn luôn biết em muốn anh về nhà nhiều hơn, đúng không?"

Cố Đình Sâm nghe vậy, mi tâm giật nảy.

"Nhưng anh chưa bao giờ để tâm, phải không?"

"Anh. . ."

Lê Thiển bỗng nhiên mỉm cười với anh.

Cố Đình Sâm nhìn nụ cười của cô, im lặng.

Lê Thiển cũng nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi cổ tay mình:

"Em không phủ nhận, vì chúng ta đã kết hôn, anh là chồng em, là người thân thiết nhất ngoài gia đình. Nhưng bây giờ thì không như vậy nữa, anh cứ việc như trước kia, không cần bước chân vào cửa, em sẽ không có ý kiến gì đâu. Trước đây không có, bây giờ lại càng không."

Nói xong, Lê Thiển cũng không quan tâm Cố Đình Sâm đang có tâm trạng gì, vẻ mặt ra sao, cô quay người đi thẳng lên lầu.

Cố Đình Sâm nhìn bóng lưng cô xa dần, sắc mặt trầm xuống, đôi môi mỏng mím chặt, quai hàm hơi căng cứng.

Nhìn bóng lưng Lê Thiển biến mất, anh mới khẽ "chậc" một tiếng.

Lê Thiển về phòng, ngẩn người một lúc rồi thay đồ ngủ chuẩn bị nghỉ ngơi, cô đã tắm rửa ở nhà họ Mạnh rồi.

Khoảng mười phút sau, Cố Đình Sâm mới bước vào.

Cơ thể Lê Thiển căng cứng trong giây lát, nhưng rồi lại thả lỏng, cô tiếp tục xem tài liệu trên tay.

Cố Đình Sâm liếc cô một cái rồi đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy ào ào bên trong, Lê Thiển có chút bồn chồn, cuối cùng cô dứt khoát tắt máy tính bảng, tắt cả đèn lớn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ mờ ảo rồi nằm nghiêng xuống chuẩn bị nghỉ.

Cố Đình Sâm bước ra, thấy cô đã nằm nghỉ thì khựng lại, anh cầm điện thoại và bao thuốc lá đi ra ban công.

Anh châm một điếu thuốc, lặng lẽ ngắm vầng trăng sáng trên trời.

Một tay anh kẹp điếu thuốc, một tay lướt điện thoại, cuối cùng gửi đi một tin nhắn.

"Điều tra quá khứ của Lê Thiển, bắt đầu từ Mạnh Y Nhiên."

Nhìn tin nhắn này, anh cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý.

Nhớ lại lúc quyết định cưới cô, anh thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc điều tra quá khứ của cô.

Khi đó anh không quan tâm, dù quá khứ cô có ra sao anh cũng chẳng để ý, điều anh cần là một bà Cố đủ tư cách.

Nhưng hôm nay, anh lại muốn biết quá khứ của Lê Thiển rốt cuộc là như thế nào.

Có lẽ sẽ có liên quan đến anh, anh không cho rằng người có tính cách như Lê Thiển sẽ làm ra chuyện gì quá trớn.

Nhưng bên cạnh cô lại có một Mạnh Y Nhiên.

Hút xong điếu thuốc, Cố Đình Sâm mới trở lại phòng, nhìn người trên giường lại nằm cách mình xa đến vậy, khoảng trống ở giữa có thể nằm thêm hai người nữa.

Anh không vui nhíu mày, lật chăn nằm xuống, bá đạo ôm cô vào lòng.

Lê Thiển vừa định giãy giụa thì nghe anh thấp giọng cảnh cáo:

"Đừng động đậy, nếu không hậu quả tự gánh."

Chỉ một câu đơn giản đã khiến Lê Thiển ngoan ngoãn nằm yên.

Cố Đình Sâm cũng hiếm khi thở dài, ngửi mùi hương xa lạ trên người cô.

"Anh vẫn thích mùi hoa nhài của em hơn, mùi này quá quyến rũ, không hợp với em."

Lê Thiển biết trên người mình đã vương mùi nước hoa của Nhiên Nhiên, cô bạn chỉ yêu thích một mùi hương duy nhất, nên ngay cả sữa tắm và dầu gội cũng đều là mùi đặc trưng đó.

Cô ấy nói mùi hương này sẽ khiến đàn ông mê mẩn.

"Hôm nay em không được khỏe."

Cố Đình Sâm ban đầu không để tâm:

"Ngoan."

Lê Thiển chậm rãi mở mắt, tầm nhìn trong bóng tối dần trở nên rõ ràng hơn.

Cho đến khi kết thúc.

Cố Đình Sâm ngước mắt nhìn cô:

"Sao vậy?"

Lê Thiển quay mặt đi, không nhìn anh:

"Không sao."

Cố Đình Sâm đứng ở cuối giường, ánh mắt trĩu nặng nhìn cô:

"Có cần bôi thuốc không?"

Lê Thiển khựng lại, sau đó lập tức nằm xuống:

"Không cần, vài hôm nữa là khỏi, em muốn nghỉ ngơi."

Cố Đình Sâm thấy cô kháng cự như vậy cũng không nói gì thêm, anh sang bên kia nằm xuống, theo thói quen ôm cô lại.

"Đừng động đậy, ngủ cho ngoan."

Lê Thiển mở to mắt nhìn một điểm vô định trong không trung, không biết bao lâu sau cô mới từ từ nhắm mắt lại.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play