Lê Hoan nhìn Lê Thiển từ trên xuống dưới một lượt:
"Đẹp thì đẹp thật. . ."
Mạnh Y Nhiên lại nhìn sang Bùi Văn, thấy mắt anh cứ dán chặt vào Lê Thiển, cô khẽ nheo mắt đầy ẩn ý.
"Học trưởng?"
Bùi Văn không để ý, chỉ nhìn Lê Thiển không chớp mắt.
Lê Thiển đương nhiên cảm nhận được, vẻ mặt cô có chút không tự nhiên.
"Học trưởng?"
Bùi Văn lúc này mới hoàn hồn, ánh mắt lóe lên:
"Rất đẹp."
Mạnh Y Nhiên cười khẩy hai tiếng đầy ẩn ý:
"Đẹp đến mức không dời mắt đi được luôn đúng không?"
Bùi Văn nghe vậy chỉ nhếch môi, không hề phủ nhận, chỉ nâng ly rượu lên uống một ngụm, tầm mắt lại một lần nữa rơi trên người Lê Thiển.
Chỉ cần không ngốc cũng có thể nhìn ra tâm tư của Bùi Văn.
Lê Hoan lặng lẽ nâng ly mời Bùi Văn một ly.
Bùi gia, cũng là một lựa chọn không tồi.
Mấy người trò chuyện vui vẻ, thời gian trôi qua rất nhanh, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Nhóm đầu tiên là những cô gái mặc bikini nóng bỏng, đủ mọi quốc tịch.
Những người đàn ông bên dưới sân khấu hò reo sôi sục.
Mạnh Y Nhiên tranh thủ liếc nhìn Bùi Văn, thấy ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt vào người bên cạnh.
"Thấy chưa? Học trưởng cứ nhìn cậu mãi, bao nhiêu cô gái nước ngoài xinh đẹp cũng không thu hút được sự chú ý của anh ấy, còn nói không thích cậu à?"
Lê Thiển đương nhiên đã nhận ra, nhưng cô chỉ có thể giả vờ không biết.
"Đừng nói linh tinh."
Mạnh Y Nhiên rót cho cô một ly cocktail trái cây:
"Độ cồn thấp lắm, uống chút không sao đâu, có tớ và chị Hoan ở đây mà!"
Lê Thiển lúc này mới nâng ly nếm thử một ngụm, quả thật rất ngon, có mùi trái cây đậm đà, ngon hơn rượu mạnh nhiều.
Ngay khi cô định uống ly thứ năm thì bị ngăn lại.
Lê Thiển ngẩng đầu nhìn.
Bùi Văn nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng:
"Thứ này tuy không nặng cồn nhưng dễ ngấm, vẫn nên uống ít thôi."
Lê Thiển nhìn anh vài giây rồi ngoan ngoãn thu tay về, còn gật đầu nghe lời:
"Vâng."
Đôi mắt ôn hòa của Bùi Văn trầm xuống vài phần, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Trên lầu hai, Nghiêm Cảnh Tu nhìn cảnh tượng bên dưới không khỏi bật cười.
"Nghiêm tổng đang cười gì vậy?"
Nghiêm Cảnh Tu liếc nhìn cô bạn gái bên cạnh, ra hiệu bằng mắt, cô gái liền ngoan ngoãn quay người rời đi.
Anh lấy điện thoại ra gọi cho Cố Đình Sâm.
"Chuyện gì?"
"Không có gì, chỉ gọi cậu ra ngoài làm một ly thôi."
"Không rảnh."
"Vậy à?"
Nghiêm Cảnh Tu cúp máy, quay một đoạn video ngắn rồi gửi cho anh.
Cố Đình Sâm đang họp tối, nhận được tin nhắn chỉ liếc qua, nhưng thấy có gì đó quen thuộc liền mở video lên.
Khi anh nhìn thấy người phụ nữ trong video là ai, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Ngay giây sau, anh đứng phắt dậy khỏi ghế, làm những người khác giật mình, không biết đã nói sai điều gì.
"Cố tổng?"
Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm điện thoại, cười lạnh một tiếng rồi bước ra khỏi phòng họp.
Lâm Bình phản ứng cực nhanh, vội nói:
"Tan họp trước, ngày mai tiếp tục."
Nói xong liền vội vàng đi theo.
Lê Thiển lúc này đã cảm thấy hơi choáng, cô tựa vào ghế sofa, mắt lim dim, khóe môi mỉm cười.
Mạnh Y Nhiên quay sang nhìn, thấy dáng vẻ này của cô bạn thật quyến rũ, liền lấy điện thoại ra chụp mấy tấm.
"Cậu làm gì đấy?"
"Chụp ảnh chứ sao, cậu không biết bây giờ cậu quyến rũ thế nào đâu, cực kỳ gợi tình! Tớ mà là đàn ông chắc cũng không nhịn được mà đè cậu ra mất!"
Lê Thiển nghe vậy mặt càng đỏ hơn, khẽ đánh cô bạn một cái:
"Con gái con đứa nói năng linh tinh!"
Mạnh Y Nhiên chỉ cười hì hì:
"Thật không biết mắt của Cố Đình Sâm mọc kiểu gì nữa!"
Nhắc đến Cố Đình Sâm, nụ cười trên mặt Lê Thiển hơi khựng lại.
"Tớ muốn vào nhà vệ sinh."
Mạnh Y Nhiên không dám để cô đi một mình:
"Tớ đi với cậu."
"Ừ, được."
Bùi Văn thấy vậy nhẹ giọng hỏi:
"Có cần giúp gì không?"
Mạnh Y Nhiên không nói gì, Lê Thiển khẽ lắc đầu.
Hai người đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh. Lúc ra ngoài, Mạnh Y Nhiên lại nói.
"Không sao, đợi sau này cậu ly hôn với Cố Đình Sâm, đàn ông thích cậu tha hồ mà chọn, lúc đó nhất định phải tìm một người nâng cậu trên tay. Tớ thấy học trưởng Bùi cũng không tệ, người ta thích cậu từ hồi đại học, còn hôm nay, tớ dám chắc một trăm phần trăm là anh ấy vẫn chưa quên cậu, cậu xem ánh mắt anh ấy nhìn cậu tối nay đi. . ."
Lê Thiển nghe vậy chỉ lắc đầu, hai người khoác tay nhau đi ra ngoài.
"Theo tớ thấy, hay là cậu cứ thử phát triển với học trưởng Bùi đi, Cố Đình Sâm còn nuôi tình nhân bên ngoài, chi bằng cậu cũng cắm cho anh ta một cái sừng xem sao, cũng hay mà. . ."
Mạnh Y Nhiên chưa nói hết câu, cô nhìn thấy người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt liền im bặt.
Lê Thiển thấy cô bạn không nói nữa cũng ngẩng đầu nhìn.
Cố Đình Sâm đang đứng đó với vẻ mặt u ám nhìn hai người.
Mạnh Y Nhiên chớp mắt, khoảng cách gần như vậy, lời cô vừa nói chẳng phải là. . .
"Cố Đình Sâm? Sao anh lại ở đây?"
Ánh mắt Cố Đình Sâm chỉ dán vào Lê Thiển, nhìn chiếc váy ngắn và lớp trang điểm của cô, cùng với gương mặt ửng hồng vì rượu, ánh mắt anh lập tức lạnh đi.
"Lại đây."
Lê Thiển còn chưa kịp phản ứng, Mạnh Y Nhiên đã ưỡn cổ nói:
"Dựa vào cái gì anh bảo qua là phải qua?"
Sắc mặt Cố Đình Sâm đã hoàn toàn lạnh buốt, ánh mắt cũng nhuốm vẻ lạnh lẽo đến rợn người.
Lâm Bình đứng bên cạnh cũng cảm nhận được, những lời vừa rồi anh đều nghe rõ mồn một.
Cô Mạnh này quả thật can đảm, dám xúi giục bà chủ cắm sừng Cố tổng!
"Cô Mạnh, đây là chuyện riêng của Cố tổng và bà chủ chúng tôi, mong cô đừng can thiệp."
Mạnh Y Nhiên lại không nể nang:
"Bà chủ nhà anh cái gì, tôi nói cho anh biết, Thiển Thiển sắp không phải nữa rồi, anh đi mà tìm cái cô Tưởng gì đó về làm bà Cố đi, ai thèm?"
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Đình Sâm quét qua cô, Mạnh Y Nhiên như bị nghẹn ở cổ họng.
Nhưng cô vẫn trừng mắt nhìn anh không chịu thua.
Lê Thiển lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, thứ cocktail trái cây đó chỉ có tác dụng chậm chứ không đến mức say.
"Nhiên Nhiên. . ."
"Lê Thiển, tôi nhắc lại lần cuối, lại đây!"
Lâm Bình ở bên cạnh sợ đến phát khóc:
"Bà chủ, bà mau qua đây đi!"
Mạnh Y Nhiên còn định nói gì đó, nhưng Lê Thiển đã rút tay mình ra, liếc nhìn Cố Đình Sâm với vẻ mặt lạnh tanh rồi bước về phía anh.
Cố Đình Sâm cúi xuống nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo và buốt giá chưa từng thấy.
Lê Thiển nhận ra có lẽ anh đã thật sự nổi giận.
Cô khẽ vê đầu ngón tay, nhẹ giọng nói:
"Chỉ là ra ngoài uống chút rượu thôi, chị Hai của em cũng ở đây."
Cố Đình Sâm lại cười lạnh một tiếng, vén mái tóc dài của cô lên, sau khi phát hiện chiếc váy hở lưng, ánh mắt anh càng thêm lạnh lẽo.
"Ăn mặc như vậy ra ngoài chơi?"
Ánh mắt Lê Thiển khẽ lóe lên:
"Em đi thay ngay bây giờ. . ."
Cố Đình Sâm lại không kìm được cơn giận lạnh trong người, trực tiếp ép cô vào tường.
"Gần đây anh đối xử với em quá tốt rồi phải không, hả?"
Lê Thiển nhíu mày ngẩng đầu nhìn anh.
Mạnh Y Nhiên sững người một lúc rồi định xông lên giúp thì bị Lâm Bình kéo lại.
"Cô Mạnh, đây là chuyện giữa vợ chồng họ, cô không nên can thiệp thì hơn."
"Thiển Thiển!"
"Thả tôi ra, anh thả tôi ra, tôi phải đi giúp Thiển Thiển!"
Lâm Bình dù sao cũng là đàn ông, nhanh chóng kéo Mạnh Y Nhiên đi.