Trong phòng, Mạnh Y Nhiên đang hào hứng kể cho Lê Thiển nghe về cuộc sống hai năm qua của cô ở nước ngoài.
"Bạn trai cũ của tớ đấy, thế nào? Đẹp trai không?"
Lê Thiển liếc nhìn rồi cười:
"Đẹp trai như vậy sao lại thành bạn trai cũ rồi?"
"Haiz, cậu còn không hiểu tớ à?"
Lê Thiển bất lực mỉm cười, hai người cùng nhau lớn lên, sao có thể không hiểu nhau được chứ?
Nếu nói cô là kiểu người chung thủy mười năm như một, thì Mạnh Y Nhiên lại hoàn toàn trái ngược.
Cô ấy yêu đương đơn thuần từ hồi cấp ba, lên đại học cũng thay không biết bao nhiêu bạn trai.
"Thời hạn bảo hành của chị đây đối với đàn ông ngắn lắm."
Đang nói thì có tiếng gõ cửa.
"Nhiên Nhiên, con và Thiển Thiển ngủ chưa?"
"Chưa ạ, có chuyện gì vậy mẹ?"
"Là Cố tổng đến, nói muốn đón Thiển Thiển về nhà."
Hai người nghe vậy thì sững sờ, sau khi nhìn nhau, Mạnh Y Nhiên vội vàng nhảy xuống giường mở cửa.
"Cố Đình Sâm đến nhà mình á?"
Mẹ Mạnh liếc nhìn Lê Thiển rồi gật đầu:
"Ừ, lúc ba mẹ về thì thấy cậu ấy đứng trước cửa nhà mình. Cố tổng nói đến đón Thiển Thiển về nên mẹ mời cậu ấy vào ngồi một lát. Hai đứa định đi ngủ rồi à?"
"Vâng ạ. Mẹ, mẹ đi giúp tụi con đuổi anh ta đi đi!"
Mẹ Mạnh đương nhiên cũng rất quý Lê Thiển, nhưng Cố Đình Sâm đã muộn thế này mà còn vào được cửa chính của Mạnh gia thì cũng đã thể hiện rõ thái độ của anh.
"Dù sao Thiển Thiển cũng là vợ của Cố tổng, con giữ vợ người ta ở lại ngủ có phải nên được sự đồng ý của người ta không?"
"Dựa vào đâu chứ? Kết hôn rồi là mất tự do luôn à?"
Mẹ Mạnh bất lực lắc đầu, còn Lê Thiển thì đã bước tới.
"Dì à, cháu về thôi ạ."
Mạnh Y Nhiên nghe vậy liền không vui, níu lấy tay cô:
"Thiển Thiển. . ."
Lê Thiển xoa đầu cô bạn, nhỏ giọng nói:
"Đừng làm khó chú dì."
Mạnh Y Nhiên hừ lạnh một tiếng, miễn cưỡng tiễn cô xuống lầu.
Ở phòng khách tầng một, ba Mạnh đang nói chuyện với Cố Đình Sâm, nghe tiếng động thì ngẩng đầu nhìn lên.
Cố Đình Sâm ngước mắt nhìn Lê Thiển từng bước đi xuống.
Anh dường như nhếch môi, đặt tách trà xuống:
"Mạnh Đổng, làm phiền rồi, tôi xin phép đưa cô ấy về trước."
Ba Mạnh gật đầu:
"Được, đi đường cẩn thận."
Tầm mắt Cố Đình Sâm dừng trên gương mặt Lê Thiển, anh vẫy tay với cô.
"Lại đây, muộn rồi, chúng ta về nhà thôi."
Mạnh Y Nhiên đảo mắt, quyến luyến kéo tay Lê Thiển.
"Thiển Thiển, tớ không nỡ xa cậu đâu, đã hai năm rồi tớ chưa được ngủ cùng cậu! Cậu nỡ lòng nào bỏ tớ đi sao?"
Lê Thiển đương nhiên cũng rất muốn tâm sự với cô bạn thâu đêm, nhưng xem ra là không được rồi.
Thế là cô nhỏ giọng dỗ dành:
"Thôi nào, cậu đã về rồi thì sau này chúng ta còn nhiều thời gian mà."
Mạnh Y Nhiên nghe vậy vẫn không vui, hừ một tiếng rồi nhìn sang Cố Đình Sâm.
Dù đã gặp gỡ vô số đàn ông, Mạnh Y Nhiên cũng không thể không thừa nhận Cố Đình Sâm là một người đàn ông cực kỳ quyến rũ.
Nếu không biết Thiển Thiển đã thích anh từ rất lâu, có lẽ chính cô cũng rung động mất rồi.
"Không ngờ Cố tổng lại dính vợ như vậy đấy? Chuyện này mà đồn ra ngoài chắc chẳng ai tin đâu nhỉ?"
Mẹ Mạnh nghe thế liền liếc con gái:
"Nói năng linh tinh gì thế?"
Cố Đình Sâm lại nhếch môi, ánh mắt vẫn luôn đặt trên gương mặt dịu dàng của Lê Thiển:
"Vậy bây giờ, cô Mạnh có thể trả lại vợ cho tôi được không?"
Mạnh Y Nhiên:
". . ."
Chết tiệt, có giấy đăng ký kết hôn thì hay lắm à?
Lê Thiển liếc nhìn ba mẹ Mạnh, nhẹ giọng nói:
"Chú dì, vậy cháu về trước ạ."
"Ừ được, hai đứa về cẩn thận, có thời gian thì qua chơi nhé."
Lê Thiển cười gật đầu:
"Vâng ạ."
Mạnh Y Nhiên vẫn không nỡ:
"Tớ tiễn cậu ra ngoài."
Lê Thiển không từ chối, mặc cho cô bạn cứ dính sát vào người mình.
"Ừ."
Cố Đình Sâm nhìn hai cánh tay đang quấn chặt lấy nhau, khẽ nhíu mày.
"Thiển Thiển, ngày mai tớ đến đón cậu tan làm, chúng mình đi ăn cơm nhé!"
Lê Thiển gật đầu đồng ý:
"Được, tan làm tớ sẽ gọi cho cậu."
"Ok! À đúng rồi, ngày mai chị Hoan có rảnh không? Tớ cũng lâu lắm rồi chưa gặp chị ấy, đi chung luôn đi?"
"Được, mai tớ hỏi chị Hai xem."
Mạnh Y Nhiên nhìn gương mặt dịu dàng của Lê Thiển, r*n rỉ vài tiếng rồi làm nũng lắc lắc tay cô.
"Thiển Thiển. . ."
Lê Thiển có chút bất lực, nhưng sự dịu dàng trong mắt cô là thật.
"Thôi, tớ đi đây."
Mạnh Y Nhiên bĩu môi theo bản năng:
"Hôn một cái rồi hẵng đi."
Lê Thiển cười, áp má mình qua.
Chụt!
Sắc mặt Cố Đình Sâm lập tức trở nên khó coi, ánh mắt dán chặt vào hai cô gái đang thân mật quá mức.
Nhưng cả hai lại chẳng thấy có vấn đề gì.
Mạnh Y Nhiên liếc thấy vẻ mặt của Cố Đình Sâm thì nhướng mày.
"Của tớ, của tớ!"
Lê Thiển ghé sát qua hôn lên má trắng nõn của bạn mình:
"Được chưa?"
Mạnh Y Nhiên thấy ánh mắt Cố Đình Sâm lạnh đi thì vô cùng đắc ý.
Hừ, gã đàn ông chó chết, không yêu đương gì mà tính chiếm hữu cũng mạnh gớm. Bà đây tức chết mi!
"Cục cưng, mai gặp nhé."
"Vậy tớ đi đây."
"Ừ ừ, nhớ tớ đấy nhé."
Lê Thiển lên xe, Lâm Bình đóng cửa giúp cô.
Trước khi lên xe, Cố Đình Sâm liếc nhìn Mạnh Y Nhiên đang cười tươi như hoa, mắt hơi híp lại.
Mạnh Y Nhiên thấy vậy liền khiêu khích nhìn thẳng vào mắt anh, cô đắc ý vẫy tay.
Cố Đình Sâm mặt không cảm xúc thu hồi ánh mắt rồi ngồi vào xe, chiếc xe từ từ lăn bánh.
Mạnh Y Nhiên lúc này mới thu lại nụ cười, cô khẽ hừ một tiếng, lấy điện thoại ra gọi đi.
"A lô, tôi là Mạnh Y Nhiên, giúp tôi tìm một thám tử tư, loại gan dạ đáng tin cậy một chút, tiền bạc không thành vấn đề."
Trên đường về, Lê Thiển im lặng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, không nói lời nào.
Cố Đình Sâm cũng vậy. Mãi cho đến khi về nhà, xuống xe, bước vào biệt thự.
"Em và nhà họ Mạnh có quan hệ gì?"
Lê Thiển sững sờ, khó hiểu nhìn anh, nhưng cô chỉ nghĩ đơn giản là anh đang hỏi về mối quan hệ của cô và Mạnh Y Nhiên.
"Bạn thân từ nhỏ đến lớn."
Ánh mắt Cố Đình Sâm trĩu nặng nhìn cô, lướt qua gò má và đôi môi đỏ mọng của cô, rồi nói một câu đầy ẩn ý.
"Bạn thân bây giờ đều không có chừng mực như hai người à?"
Lê Thiển ngơ ngác, sững sờ nhìn anh.
"Chừng mực gì chứ?"
Cố Đình Sâm cảm thấy cảnh tượng vừa rồi thật sự có chút chướng mắt, khiến anh không vui chút nào.
Anh kéo cô vào lòng, nâng cằm cô lên, đầu ngón tay dùng sức lau qua gò má và cánh môi cô.
"Có biết thân phận của mình không mà để người ta tùy tiện hôn em?"
Lê Thiển sững sờ rồi lại thấy thật vô lý, cô tránh tay anh ra.
"Nhiên Nhiên là con gái mà."
"Phụ nữ thì có thể tùy tiện hôn em à? Em có thể tùy tiện hôn cô ấy à?"
Lê Thiển:
". . ."
Lúc này Lê Thiển thật sự cảm thấy cạn lời, cuối cùng cô không muốn nói thêm gì nữa, đẩy anh ra định quay người lên lầu.
"Anh còn chưa nói xong, em đi đâu?"
Lê Thiển không muốn vì mấy chuyện vặt vãnh mà cãi nhau với anh, bản thân cô cũng không phải người giỏi tranh cãi.
"Về phòng nghỉ ngơi, muộn lắm rồi."
Cố Đình Sâm lại kéo cô lại:
"Hứa với anh một chuyện trước đã."
"Anh muốn em hứa gì?"
"Hứa sau này không được để ai tùy tiện hôn em, phụ nữ cũng không được."
Lê Thiển mím môi, không vui nhìn anh:
"Cố Đình Sâm, nếu anh rảnh rỗi thì đi làm đi, hoặc tìm bạn bè tụ tập uống rượu cũng được, nhưng anh có thể đừng kiếm cớ gây sự với tôi được không?"