Bầu không khí trong gian phòng nhỏ lặng ngắt như tờ.
Minh Ý trốn sau tấm bình phong, lặng lẽ quan sát hai người trước mắt.
Kỷ Bá Tể bày ra vẻ mặt khó hiểu, nhưng bàn tay đã siết chặt, hiển nhiên là sẵn sàng động thủ. Hắn vốn đã cao lớn, khí thế trên người hắn lại càng khiến người khác nghẹt thở.
Lại nhìn sang Yến An, giận thì có thừa, nhưng công phu lại chưa tới nơi tới chốn, toàn thân đều là sơ hở.
“Ngươi dám đến nhìn linh vị của phụ thân ta không?” Yến An nghiến răng hỏi.
Kỷ Bá Tể bật cười: “Sao thế, trên linh vị của lệnh tôn có vẽ xuân cung đồ à?”
Minh Ý: “……” Cái miệng này đúng là đáng đánh.
Gân xanh trên trán Yến An giật giật liên hồi, giận đến mức hét lớn một tiếng, lao thẳng lên động thủ. Nguyên lực mạnh mẽ kết thành một trận pháp, giáng xuống như chuông vàng, bao trùm lấy Kỷ Bá Tể.
Với tuổi tác này mà có thể vận dụng nguyên lực đến mức đó đã là hiếm thấy. Nhưng Kỷ Bá Tể đã nổi danh với việc có nguyên lực hùng hậu từ lâu, tay hắn khẽ nhấc lên, một luồng sáng màu tím ánh vàng lập tức phóng ra, trận pháp kia liền nổ tung, hóa thành bụi vàng lấp lánh bay đầy trời.
“Có thời gian đi cắn loạn khắp nơi, còn chẳng bằng về nhà tu luyện cho đàng hoàng.” Hắn nhàn nhạt nói: “Như vậy, đến khi tìm ra hung thủ thật sự rồi cũng không đến mức trở thành nạn nhân thứ ba.”
Phải nói thật, dáng vẻ hắn ngồi yên bất động trên ghế mà vẫn dễ dàng chiến thắng thế thế này, vừa mạnh mẽ vừa bất cần, quả thực mê người đến cực điểm. Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ rọi vào mang theo hoa văn của gian phòng nhỏ trong tiền trang, đúng lúc chiếu lên vai hắn, nhìn chẳng khác nào lông vũ của thần linh cả.
Đôi mắt Yến An đỏ ngầu, thở hồng hộc nhìn hắn, trông chẳng khác gì một con nghé con đang nổi giận.
Minh Ý nhìn thấy, biết chắc kim chủ của mình không thua được, nàng liền chỉnh lại búi tóc và váy áo, sau đó ung dung quay lại bên cạnh Kỷ Bá Tể: “Hai vị bớt giận, có lẽ ở đây có hiểu lầm gì đó.”
“Có thể có hiểu lầm gì được? Trong cả sảnh tiệc, người từng có hiềm khích với phụ thân ta chẳng phải chỉ có mình Kỷ Bá Tể ngươi thôi sao!” Yến An tức đến phát điên, dù đã được cho một bậc thang nhưng hắn vẫn không chịu bước xuống, hắn giơ tay chỉ thẳng vào mặt Kỷ Bá Tế: “Người khác không biết, chứ đừng tưởng ta cũng không biết! Ngươi vẫn luôn cho rằng phụ thân ta chẩn đoán sai khiến cả nhà họ Mạnh gặp nạn, ghi hận nhiều năm, bây giờ tìm được cơ hội liền báo thù, còn chẳng phải là thế sao?”
Kỷ Bá Tể nhướng mày cười khẽ: “Nhà họ Mạnh nào cơ?”
“Đừng có mà giả ngu! Lúc ta còn nhỏ, ta đã từng thấy ngươi trong hậu viện nhà họ Mạnh rồi!”
“Ồ?” Hắn đứng dậy, ôm lấy eo Minh Ý, chậm rãi bước đến trước mặt Yến An, cụp mắt xuống, nhìn Yến an chằm chằm: “Ta từ nhỏ đã lớn lên trong trại nô lệ, ngươi bảo là thấy ta ở hậu viện nhà họ Mạnh nào cơ?”
Áp lực toát ra từ người hắn thật sự quá mạnh mẽ, Minh Ý đứng bên cạnh cũng thấy rõ sự hoang mang thoáng qua trong mắt Yến An.
Chắc là nhận nhầm người rồi?
Nàng đã nói rồi mà, trong yến tiệc ngày hôm đó, nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn, hắn thì vừa uống rượu vừa trêu ghẹo vũ cơ, bận bịu đến tối mày tối mặt, làm gì có thời gian đâu mà đi giết người.
Minh Ý khẽ lắc đầu, dịu giọng khuyên: “Án mạng thì đã có tư phán xử lý, công tử hành động hấp tấp thế này, đến lúc truyền đến chỗ tư phán cũng khó mà nói cho rõ ràng được. Hôm nay gặp nhau cũng là có duyên, hay là cùng ngồi xuống uống một chén trà đi?”
“Ai thèm uống trà với hắn.” Yến An lại nổi giận, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Kỷ Bá Tể: “Vụ án mạng này chắc chắn có liên quan đến ngươi, ngươi cứ đợi đấy, ta sẽ đi tìm tư phán ngay bây giờ.”
Kỷ Bá Tể nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, không ngăn cản, chỉ ung dung tiễn hắn ra khỏi cửa.
“Đại nhân, chuyện này……” Minh Ý chớp mắt đầy lo lắng.
“Cứ mặc hắn.” Hắn phẩy tay: “Tư phán xử án biết bao năm, nào phải kẻ ngu, làm sao có thể tin vào mấy lời nhảm nhí của hắn được.”
Nói xong, hắn cúi đầu nhìn nàng, khẽ nheo mắt: “Sao lại quay lại rồi? Chẳng phải vừa rồi chạy nhanh lắm sao?”
Nàng che môi cười cười có chút chột dạ: “Đại nhân nói gì vậy, nô nào có chạy, chỉ là định xem sau tấm bình phong kia có đường sống nào không, lỡ đâu có chuyện gì thì còn dẫn đường cho đại nhân thoát thân được.”
“Ồ?” Hắn nhướng mày, “Vậy đã nhìn thấy gì chưa, có đường sống không?”
Nàng cười hì hì, nép vào người hắn: “Nô nhìn rồi, thấy đại nhân mới là con đường sống lợi hại nhất. Chỉ cần ở bên đại nhân, nô không phải sợ gì cả.” ( app TYT - tytnovel )
Đúng là một con nhóc có mồm mép dẻo quẹo.
Hắn khẽ hừ, véo nhẹ má nàng rồi dắt nàng trở lại xe thú.
Vàng nặng quá, Minh Ý không ôm nổi, chỉ có thể nằm rạp trên chiếc rương, vui vẻ nhìn đông ngó tây.
“Đại nhân, mấy thứ này đều là của nô hết à?”
“Nô có thể dùng chúng để mua trang sức không? Mua nhà được không?”
“Đại nhân một lần cho nô nhiều thế này, không sợ nô ôm đồ chạy mất sao?”
Líu ríu không dứt, như một con chim sẻ nhỏ.
Kỷ Bá Tể cảm thấy buồn cười, cuối cùng cũng hiểu vì sao Tuân ma ma lại nói nàng lắm lời. Chỉ cần người này vui lên là sẽ đặc biệt nói nhiều, như thể không có điểm dừng vậy.
“Đại nhân không có chức quan, đưa hết vàng cho nô rồi, vậy ngài thì phải làm sao đây?” Nàng buồn rầu cau mày suy nghĩ.
Hắn cười khẽ, thuận miệng nói: “Vậy trả lại hết cho ta đi.”
“Không được.” Nàng nghiêm túc nói, “Vàng đâu có ăn được, đại nhân đợi nô một chút, nô đi mua bánh cho ngài.”
Bánh ven đường rẻ lắm, nàng chẳng cần mở nắp rương, chỉ cần móc ra hai đồng tiền là đã mua được rồi.
Kỷ Bá Tể trợn trắng mắt, lười biếng tựa người trong xe thú đợi nàng. Muốn nói nàng keo kiệt, nhưng bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn kia của nàng cầm hai đồng xu trông cũng vô cùng xinh đẹp. Đổi lại một chiếc bánh hành, nóng đến nỗi tay trái đổi sang tay phải, vừa thổi vừa đưa tay lên xoa vành tai, lè lưỡi với hắn từ xa.
Hắn không kiềm được mà nhìn nàng thêm mấy lần.
Chiếc lưỡi nhỏ hồng hồng, váy áo rực rỡ, nổi bật giữa con phố xám xịt, chỉ có nàng là tươi sáng xinh đẹp động lòng nhất.
Thôi vậy, hắn nghĩ, tham tiền thì cứ tham một chút cũng chẳng sao, Đại tư nói đúng, con người có sở thích còn hơn không có.
“Đại nhân, bánh tiệm này là ngon nhất đó.” Nàng vui vẻ ngồi lại bên hắn, bẻ nửa cái bánh rồi đưa cho hắn, “Ngài nếm thử xem.”
Bánh hành vừa mới ra lò, hương thơm ngào ngạt, giòn tan trong miệng. Kỷ Bá Tể cắn hai miếng, khẽ gật đầu.
“Ngon đúng không? Trước kia ta ở con phố này, thèm bánh của nhà này nhất đấy.” Nàng cũng há to cắn một miếng, đôi mắt híp lại vì mãn nguyện, “Giờ thì muốn ăn bao nhiêu cũng được, tuyệt quá đi mất.”
Hắn lơ đãng hỏi: “Trước kia ngươi sống ở con phố này à?”
“Là kiếm sống ở đây.” Nàng cười híp mắt giơ tay ra làm mẫu, “Lúc đó chỉ cao chừng này, lại gầy, xin được ít tiền lắm, mỗi lần đi ngang qua chỉ có thể ngửi mùi mà thôi.”
Động tác nhai của Kỷ Bá Tể khựng lại, liếc mắt nhìn nàng.
Dường như nàng hoàn toàn không để tâm đến quá khứ ấy, cũng chẳng sướt mướt kể lể khổ sở để lấy lòng thương hại, chỉ hờ hững nhắc đến như đang trò chuyện về dăm ba câu chuyện thường ngày: “Sau này nếu nô mua được nhà, sẽ mua ở gần đây, để mỗi ngày ra khỏi cửa đều có thể mua một cái bánh ăn.”
Trong lòng chợt dấy lên một thứ cảm xúc khó tả, Kỷ Bá Tể khẽ “ừ” một tiếng, dịu dàng vuốt nhẹ đuôi tóc nàng.
Con trai ai mà chẳng có chút mộng làm anh hùng, một người phụ nữ cần được hắn che chở vâbx luôn hấp dẫn hơn một người phụ nữ chỉ có dung mạo đẹp đẽ.
Hắn đột nhiên rất muốn biết trước đây nàng đã từng trải qua những gì.