Kỷ công tử là người có thể diện, tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện thô lỗ như cướp đoạt mỹ nhân. Điều hắn muốn là người ta tự nguyện chủ động dâng lên, tốt nhất là trong mắt chỉ có một mình hắn, hết lòng yêu thương, như vậy khi màn trướng khép lại mới khiến hắn vui vẻ.

Vì vậy, vừa rảnh rỗi một chút, hắn đã sắm cho Minh Ý bảy tám bộ xiêm y hoa lệ.

Minh Ý đứng giữa phòng nhìn đống đồ trước mặt, đôi mắt tròn xoe: “Tất cả đều là cho ta sao?”

“Thử xem có vừa người không.”

Nàng reo lên một tiếng, như chim oanh sẻ nhỏ mà nhào tới, ôm lấy chiếc áo váy thêu hoa màu ngọc bích, cẩn thận chạm tay vào, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn: “Ta chưa từng mặc thứ vải nào tốt đến thế này.”

“Giờ thì có thể tùy ý mặc.” Hắn hờ hững nói.

“Đại nhân thật tốt!” Nàng lại nhào vào người hắn, vạt váy tung lên, chụt một cái hôn lên má hắn.

Thế là Kỷ Bá Tể hiểu ra ngay, tiểu yêu tinh này rất tham, ngần ấy đồ mà cũng chỉ đổi lại được một cái hôn.

Hắn vòng tay ôm eo nàng, dắt nàng đến trước bàn trang điểm, mở hai chiếc hộp mới mua ra.

Vòng tay khóa đôi tơ vàng, trâm cài đính ngọc với họa tiết Bát Bảo, bộ trâm bộ dao gắn ba cánh lông chim sẻ… Ngọc phỉ thúy, mã não, vàng bạc đầy tràn.

Minh Ý chớp chớp mắt, thân thể nhỏ nhắn yêu kiều dựa vào hắn: “Đại nhân là chỉ ban cho ta, hay là các tỷ muội phía sau ai cũng có?”

Nàng khẽ cắn môi, ba phần làm nũng, năm phần giận dỗi, trông vô cùng đáng yêu.

Kỷ Bá Tể mỉm cười vuốt nhẹ gò má nàng: “Dĩ nhiên là chỉ dành riêng cho ngươi, làm gì có mấy muội muội phía sau nào.”

Nàng hài lòng, đuôi mắt khẽ cong lên, mềm mại tựa vào lòng hắn: “Lời này là do đại nhân nói đó, không được lừa người ta đâu đấy.”

“Ừm.” Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vành tai nàng.

Minh Ý thấy nhột, nhưng người ta đã cho nàng nhiều thứ như vậy, nàng cũng ngại không dám né tránh, chỉ “ưm ưm” hai tiếng, đầu ngón chân rụt lại vì khó nhịn, lộ ra một đoạn cổ trắng ngần.

Kỷ Bá Tể chẳng cần nghĩ ngợi gì liền cắn xuống.

Đầu răng áp sát làn da mịn màng của nàng, hương thơm dịu nhẹ, mềm mại và ấm nóng, hắn không kiềm được mà dùng thêm chút lực. Rồi liền nghe nàng kêu khẽ một tiếng, âm thanh vừa bật ra khỏi cổ họng đã vội vàng bị nén lại, nghe như tiếng mèo con đang kêu grừ grừ.

Hắn khẽ cong môi, động tác trở nên dịu dàng, ngón tay cái chậm rãi vuốt ve sau vành tai nàng.

Người trong lòng dần dần thả lỏng, giữa những cử chỉ thân mật, thậm chí còn khẽ đưa đầu lưỡi ra.

Tốt lắm, hắn chuyên chọn lúc nàng chìm đắm như thế này để dứt khoát buông nàng ra.

Minh Ý sững người trong chốc lát, sau đó mới nhận ra mình đã thất thố, cúi đầu thật thấp, lúng túng nắm lấy vạt áo hắn: “Bên ngoài, sắc xuân bên ngoài tươi đẹp, đại nhân không muốn ra ngoài đi dạo một chút sao?”

Hắn nheo mắt nhìn nàng, tâm trạng rất tốt, một lúc sau mới gật đầu đáp: “Được.”

Bầu không khí vừa mập mờ lại quyến luyến, cộng thêm gương mặt tuyệt mỹ kia rất dễ khiến người ta hiểu lầm là đã gặp được lang quân như ý..

Nhưng, Minh Ý đã lấy lại lý trí rất nhanh.

Nàng cười khẽ, rời khỏi vòng tay hắn, đi đến bàn trang điểm lấy lọ mực đen kẻ mày, tỉ mỉ dặm lại lớp trang điểm, sau đó thay sang bộ váy trăm nếp hồng đào phủ khói, khoác thêm chiếc áo lụa trắng mờ, mất nửa canh giờ mới theo sau hắn bước ra khỏi cửa.

Nàng là một bình hoa đúng nghĩa, tuyệt không cho phép bản thân có chút lôi thôi nào, ngay cả sợi tóc cũng phải gọn gàng, trang sức nhiều mà không rối, xiêm y rực rỡ mà không diêm dúa. Vừa bước ra cửa, nha hoàn bà tử từ xa đến gần đều không kìm được mà len lén ngắm nhìn nàng.

Minh Ý giữ tư thế rất chuẩn mực, vai lưng thẳng tắp, đầu hơi cúi, nửa chiếc quạt thêu che mặt, bước đi chậm rãi phía sau hắn mấy tấc, không vượt khuôn phép nhưng vẫn thể hiện rõ sự đi theo, khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Kỷ Bá Tể khẽ cười, đưa tay kéo nàng vào trong vòng tay mình.

“Đại nhân.” Nàng gọi khẽ, đẩy nhẹ hắn một cái đầy trách móc, “Như vậy không hợp lễ nghi đâu.”

Với thân phận là một món đồ chơi thì cũng phải biết giữ đúng quy củ của một món đồ chơi, sóng vai khoác vai đi cùng là dáng vẻ chỉ dành cho phu thê danh chính ngôn thuận.

Ai ngờ người này lại nói: “Ngươi với ta, không cần để tâm đến ánh mắt của người đời.”

Minh Ý khẽ nhếch môi cười thầm trong lòng. Đúng là cao tay, toàn chọn những lời dễ nghe mà nói, nếu là kẻ đầu óc mơ hồ nghe được, thật sự sẽ ngộ nhận vị trí của mình mất.

Bề ngoài nàng vẫn giữ nét thẹn thùng e lệ, mỉm cười: “Ơn đức của đại nhân lớn, là phúc phận của nô.”

Hai người bọn họ sóng vai ra ngoài, Kỷ Bá Tể cố ý chọn một chiếc xe thú nửa kín nửa hở, đỡ nàng lên xe ngồi cùng mình.

Minh Ý hiểu rõ tâm tư của hắn, ngoan ngoãn nép vào người hắn với dáng vẻ e ấp thẹn thùng, hạ thấp chiếc quạt thêu, để lộ khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều, đôi mắt không thèm liếc nhìn hai bên đường mà chỉ ngẩn ngơ dõi theo mỗi mình hắn.

Thế nên suốt dọc đường, tiếng trầm trồ ngưỡng mộ lẫn huýt sáo vang lên không ngớt.

Kỷ Bá Tể vô cùng hài lòng, lười nhác vuốt ve tay nàng: “Còn thiếu gì nữa không? Ta đưa đi mua một thể.”

Minh Ý không khách sáo: “Nô ngủ hay bị giật mình, nếu có vài thỏi vàng đặt dưới giường thì thật chẳng còn gì bằng.” ( app TYT - tytnovel )

Kỷ Bá Tể: ?

Minh Ý: Mỉm cười.

Những cô nương khác thường ngại ngùng, đa phần sẽ xin vài món trang sức bằng vàng bạc rồi đem đi bán lấy tiền. Nhưng Minh Ý thì không. Nàng biết rõ sự gian trá của mấy tiệm cầm đồ đen, một món đồ trị giá trăm lượng đem đi cầm chỉ còn lại năm mươi lượng, vậy thì việc gì nàng phải để người ngoài kiếm phần chênh lệch đó?

Sau một lúc yên lặng, hắn bật cười thành tiếng: “Giật mình đến mức nào? Mười thỏi vàng có đè được xuống không?”

Đôi mắt của Minh Ý lập tức trở nên sáng rỡ: “Tất nhiên là đè được rồi.”

“Được.” Hắn cũng rộng rãi, lập tức đưa nàng đến tiền trang.

Minh Ý không khỏi xuýt xoa, đúng là có tiền thật đấy. Mỗi thỏi mười lượng vàng, vậy mà hắn ra tay một cái liền cho hẳn một trăm lượng, từng ấy cũng đủ để người ta sống sung túc đến nửa đời người rồi.

Biết bao nhiêu quan viên làm cả đời cũng chẳng tích cóp được nổi chừng đó, vậy mà hắn mới vừa lên chức đã có được gia sản như thế, bảo sao các cô nương trong thành Mộ Tinh lại đổ xô về phía hắn như ong vỡ tổ.

Chép miệng một cái, Minh Ý ve vẩy chiếc đuôi nhỏ đi lấy vàng với hắn, nặng quá ôm không nổi, thế là hắn sai người bưng nguyên cả hòm vàng lên xe thú.

Minh Ý cong môi cúi đầu: “Đa tạ đại nhân!”

Nhìn nàng, Kỷ Bá Tể biết, cái giá đó đối với nàng là đủ rồi.

Chỉ có điều, nghĩ đi nghĩ lại, mấy cô nương khác chỉ cần nhìn mặt hắn là đã ngoan ngoãn nghe lời, đến lượt nàng thì hắn lại giống như một món quà kèm theo cái rương chứa mười thỏi vàng kia vậy.

Thành ra hắn lại chẳng thấy vui chút nào.

Hắn khẽ tặc lưỡi, đang định nói thêm thì chợt nghe sau lưng có tiếng xé gió vang lên.

Hắn theo phản xạ nghiêng người né tránh, vòng tay ôm lấy eo Minh Ý, kéo nàng sang một bên rồi chau mày ngoảnh lại, chỉ thấy một người sải bước đi vào với vẻ mặt lạnh tanh, rút chiếc trâm gỗ cắm trên tường ra: “Xin lỗi, trượt tay.”

Minh Ý hoàn hồn lại, khoé miệng khẽ co giật.

Cái tay này phải trơn đến mức nào mới có thể ném ra một cây trâm gỗ với lực đạo chí mạng như thế chứ?

Nàng nâng mắt nhìn người vừa đến, chỉ thấy người nọ vận một thân đồ trắng, dung mạo tuấn tú, thoạt trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, nhưng giữa hàng mày lại toát ra sát khí nặng nề.

Kỷ Bá Tể buông nàng ra, cười nói: “Yến công tử đến để chia gia sản à?”

Yến An siết nhẹ ngón tay, chậm rãi cắm cây trâm gỗ vào lại búi tóc, ánh mắt lạnh băng lướt qua hắn: “Đa tạ Kỷ đại nhân đã quan tâm, gia phụ cả đời thanh liêm, chẳng để lại bao nhiêu bạc để chia cả.”

Rõ ràng là đến để kiếm chuyện.

Kỷ Bá Tể định bảo Minh Ý tránh ra xa một chút, tay còn chưa nhấc lên thì đã thấy người kia tung váy chạy nhanh như thỏ, thoáng chốc đã chui tọt ra sau tấm bình phong.

Chân cẳng cũng nhanh phết.

Hắn buồn cười liếc nàng một cái, sau đó tiện tay rót cho Yến An một ly trà: “Dạo này ta khá bận, chưa kịp đến viếng lệnh đường, hôm nay trùng hợp gặp ngươi ở đây, chi bằng nhân tiện gửi lễ viếng cho ngươi luôn, khỏi mất công đi thêm chuyến nữa.”

Yến An trừng mắt nhìn hắn, nắm tay siết chặt đến trắng bệch, gằn từng chữ qua kẽ răng: “Hung thủ giết người mà cũng xứng đáng tặng lễ viếng sao?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play