Minh Ý lại không kể hết một mạch mà chỉ thỉnh thoảng cố ý hay vô tình nhắc đến đôi câu, sau đó cười cười cười lái sang chuyện khác.
Dáng vẻ nàng nép vào đầu gối hắn ngoan ngoãn đến lạ, ngoan đến mức khiến Kỷ Bá Tể không khỏi động lòng trắc ẩn.
Vũ cơ trong cung cũng chẳng có thân phận cao quý gì, phần lớn đều xuất thân từ dân thường hoặc nô lệ, chỉ vì có chút nhan sắc mà được đưa vào cung học múa, trở thành phần thưởng mà Đại tư ban cho các thần tử, chuyên dùng trong những buổi yến tiệc lớn, để người ta tùy ý chọn lựa. Ngoài tiệc ra, những ngày còn lại chỉ có thể mặc đồ vải thô, ăn uống đạm bạc.
Chim hoàng yến nhỏ của hắn chắc chắn cũng đã từng chịu không ít khổ sở.
Thế nên nàng mới ham tiền như vậy, đấy cũng là điều dễ hiểu. Chỉ vì nghèo đến sợ mà thôi.
Hắn khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ đuôi tóc của nàng: “Còn muốn gì nữa không?”
Minh Ý ngẩng đầu, đôi mắt đen láy tròn xoe nhìn chiếc rương vàng bên cạnh vẫn chưa được ôm cho ấm, lại ngước nhìn hắn, bỗng nhiên nghiêm túc hẳn: “Đại nhân, ngài cần thuê một người quản lý sổ sách.”
“Hửm?” Kỷ Bá Tể nhướng mày, “Để làm gì?”
“Quản lý chi tiêu trong phủ.” Nàng ngồi thẳng dậy, trịnh trọng nói, “Đại nhân tiêu xài rộng rãi, nô tất nhiên vui mừng, nhưng ngài còn phải gây dựng gia nghiệp, cứ tiêu tiền như nước thế này thì không ổn chút nào.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play