Trước khi bạn bước vào bộ truyện này, xin hãy đọc những dòng nhắn nhủ từ mình. Bạn đang đọc truyện từ góc nhìn của người chuyển ngữ, nội dung và câu từ thuộc sở hữu của tác giả nhưng lối diễn đạt và cách lý giải nhân vật đến từ editor. Trường hợp bạn đọc thấy không hợp giọng, hay không đúng gu truyện, vui lòng rời khỏi nhà chung, tránh nặng nhẹ với nhau.
Bên cạnh đó, xin đừng nhắc đến nhà dịch khác ở nhà bọn mình. Đọc ở đâu là quyền của bạn, giới thiệu truyện ở bất kỳ chốn công cộng nào cũng được nhưng không phải ngay trong bản dịch của bọn mình. Đồng thời, để tránh mất vui, làm ơn không so sánh các bản dịch với nhau.
_
“Cấp báo—”
“Trạng Nguyên năm nay rơi vào tay thành Trục Nguyệt, thành Triều Dương theo sau sát nút, còn Thám Hoa thì thuộc về thành Tân Thảo.”
Tiếng truyền báo vang vọng khắp đại điện.
Chiếc chén ngọc khảm vàng dừng lại giữa không trung, tà váy lấp lánh ánh sáng cũng ngượng ngùng buông xuống, các quan viên đang trò chuyện trong điện đều đồng loạt sững người, đưa mắt nhìn nhau, có phần khó xử.
Bọn họ đến từ thành Mộ Tinh, năm nay lại một năm nữa không lọt nổi vào ba vị trí đầu.
“Mộ Tinh ta đã tuyệt tự lâu rồi, không thể thắng những thành lớn này được cũng là chuyện bình thường.” Một lúc lâu sau, vị Đại tư ngồi ở chủ vị mới lên tiếng: “Nhưng không sao, sang năm vẫn còn cơ hội. Đang là ngày vui, chớ để chuyện nhỏ làm bận lòng, nào, nâng chén đi.”
Ngay khi người này vừa dứt lời, bầu không khí trong điện lập tức sôi nổi trở lại, dường như muốn che đi khoảnh khắc thất thố vừa rồi, tiếng cười nói và tiếng chúc rượu còn vang lên rôm rả hơn trước.
Đại tư khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vô tình dừng lại nơi người ngồi bên trái đại điện.
Người kia hơi nghiêng đầu, mày kiếm mắt sáng, thần sắc rạng rỡ, trên mình chỉ khoác một chiếc áo lụa mỏng màu vàng xám, cả người như phát ra ánh sao óng ánh như màu hổ phách.
Dường như hắn chẳng mấy để tâm tới cái gọi là “cơ hội sang năm”, chỉ ngồi đó uống rượu, ngửa đầu cạn ly, rượu chảy dọc quai hàm, thấm ướt một bên vạt áo lụa mỏng.
Uống đã đời rồi, hắn liền phất tay đuổi hết đám vũ cơ bên cạnh, ánh mắt lại dõi theo những tà váy đang xoay tròn giữa điện.
Tuổi trẻ khí thịnh, quả thực phong lưu đa tình.
Đại tư cười lắc đầu, thu hồi ánh mắt.
Ánh nhìn mang theo áp lực kia vừa biến mất, Kỷ Bá Tể khẽ thả lỏng vai, đảo mắt nhìn những cô nương phía trước, ngay lúc hắn đang định tùy tiện chọn một người nữa thì bất ngờ có một cái chén rượu bay thẳng về phía hắn.
Hắn nghiêng đầu né đi, cau mày nhìn về nơi cái chén bay tới, vừa vặn trông thấy một chiếc váy lụa màu khói trúc xoay tròn như đóa hoa bung nở, để lộ mắt cá chân trắng muốt, mảnh mai bên dưới của chủ nhân.
“Đại nhân tha mạng.” Tà váy rơi xuống, người kia quỳ rạp trên mặt đất, vòng eo nhỏ run rẩy như cành liễu, giọng nói trong trẻo như tiếng oanh.
Kỷ Bá Tể khẽ nhướng mày.
Đúng là một thân hình uyển chuyển.
Tà váy vốn đã xòe rộng, dải lưng màu vàng mơ lại được siết chặt đến mức chẳng đầy một vòng tay. Khuôn ngực căng tròn phập phồng, bờ vai lại mong manh gầy guộc. Mái tóc búi song hoàn đen nhánh bóng bẩy như sơn, sống mũi trắng hồng như ngọc, đôi môi nhỏ khẽ run rẩy, miệng không ngừng cất lời xin tội.
Người đứng trước mặt nàng là Tiền Lật, tả tư của Hộ bộ, vốn đã tai to mặt lớn, hiện giờ lại nổi giận đến mức cả mũi lẫn mắt đều dúm lại thành một khối, trông như ngọn núi đang áp thẳng xuống người nàng.
“Mau nhặt lại cho ta!”
“Vâng, xin đại nhân bớt giận.”
Nàng lảo đảo đứng dậy, loạng choạng bước về phía hắn.
Chiếc chén vàng ban nãy đập vào cái cột đá sau lưng hắn, vừa khéo rơi đúng ngay bên chân hắn.
Kỷ Bá Tể đầy hứng thú nhìn nàng tiến lại gần, định chạm mặt cùng nàng một chút, nào ngờ, dường như cô nương này đã sợ đến ngẩn người, còn chẳng nâng đầu lên, chỉ nói nhỏ một tiếng “đắc tội rồi” với hắn rồi cúi xuống nhặt chén rượu lên.
Hắn khẽ tặc lưỡi, nhấc chân đạp lên miệng chén.
Tiểu cô nương kia hơi sững lại, có phần hoảng hốt ngẩng đầu lên, đôi mắt đen như phủ sương mù, mềm mại nhìn thẳng vào hắn: “Đại nhân?” ( app TYT - tytnovel )
Tiếng gọi này nghe đến là êm tai.
Kỷ Bá Tể mỉm cười: “Uống rượu với ta, ta sẽ đưa cho ngươi.”
Ánh mắt của tiểu cô nương lập tức tràn ngập hoảng loạn: “Chuyện này, ta, Tiền đại nhân đã gọi ta qua bên đó trước rồi…”
“Hắn không dám mang ngươi đi đâu. Nhà hắn có một vị chính thất cực kỳ dữ dằn, đừng nói đến trắc thất, hậu viện hắn đến cả một nha hoàn mà cũng không có.” Hắn vui vẻ bóp nhẹ cằm nàng: “Còn ta, có khi ta lại mang ngươi về phủ.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, tiểu cô nương còn chưa kịp phản ứng mà người bên cạnh đã phụt một tiếng phun hết ngụm rượu ra ngoài.
“Ngươi cũng nói đúng câu ấy với vũ cơ lần trước.” Ngôn Tiếu bị sặc rượu, vạch trần hắn: “Không thể đổi vài câu mới được à?”
Kỷ Bá Tể liếc hắn, hừ nhẹ một tiếng: “Lo mà uống rượu của ngươi đi.”
“Tiểu cô nương, đừng thấy hắn đẹp trai mà tin lời ngon tiếng ngọt của hắn.” Ngôn Tiếu xoay đầu lại, nghiêm túc nói với nàng, “Người như hắn, trong nhà chẳng có lấy một mảnh xanh nào, nhưng lại dính đủ với muôn vàn hoa xuân. Nếu như ngươi thật sự muốn tìm người để theo về, chi bằng hãy chọn ta, ít ra ta nói được thì sẽ làm được.”
Tiểu cô nương kia quay đầu nhìn hắn, ánh mắt dừng lại nơi hoa văn trên tay áo quan phục rồi lập tức quỳ ngay ngắn lại: “Đại nhân, ta gọi là Minh Ý, Minh trong minh nguyệt, Ý trong ý trung nhân.”
Kỷ Bá Tể: “……”
Gió chiều nào theo chiều nấy, còn nhanh hơn cả gió nữa.
Ngôn Tiếu vỗ tay cười: “Minh nguyệt ý trung nhân, tên hay thật đấy, mau lại đây với ta nào.”
Nàng vui vẻ đứng dậy, sau đó liếc nhìn hắn một cái, trong mắt đầy vẻ lấy lòng xen lẫn áy náy, lại thoáng chút tiếc nuối.
Chỉ một tia tiếc nuối ấy thôi, tính tổn thương thì không lớn, nhưng tính vũ nhục thì lại cực kỳ cao. Cứ như hắn là một món gốm sứ tuyệt đẹp, vậy mà lại bị nàng phát hiện ra một vết nứt, không thể không từ bỏ.
“Ngươi nói rõ ràng cho ta.” Kỷ Bá Tể tức đến bật cười, kéo tay nàng lại gần: “Ta có chỗ nào không tốt à?”
Minh Ý sững người, hoảng hốt lắc đầu: “Đại nhân có thể ngồi ở nơi này, tất nhiên là rồng phượng trong loài người, nô đâu dám nói ‘không tốt’.”
“Vậy mà ngươi vẫn muốn theo hắn?”
Ngón tay nàng xoắn vào nhau, cười có chút ngượng ngập: “Đại nhân ngài… tốt thì có tốt, nhưng vẫn chưa có chức vị. Còn vị đại nhân này thì khác, hoa văn trên tay áo kia, chắc hẳn là quan tam phẩm trở lên rồi.”
Quan lớn thì tốt lắm, nhà cửa rộng rãi, bổng lộc cũng cao, nếu mang nàng về phủ, nàng có thể được ăn ngon mặc đẹp.
Đôi mắt của Minh Ý cũng sáng rực.
Ngôn Tiếu thoáng sửng sốt, sau đó bật cười ha hả: “Ha ha ha — hay, hay lắm, cô nương này thú vị thật đấy, mắt nhìn người cũng chuẩn!”
Gương mặt của Kỷ Bá Tể sa sầm, vung tay hất hắn ra, kéo nàng ngồi lên đùi mình, rồi nhét luôn khối ngọc mà mình vừa mới có được vào tay nàng: “Thưởng cho ngươi.”
Lòng bàn tay mát lạnh, Minh Ý cúi đầu nhìn, cái miệng nhỏ há hốc: “Đây là dương chi ngọc thượng hạng, quý giá lắm đấy.”
Kỷ Bá Tể hờ hững nói: “Đại tư vừa mới thưởng cho, tam ti lục bộ chỉ có một mình ta có thôi.”
“Wow.” Nàng chớp mắt: “Vậy đại nhân thật sự rất là lợi hại.”
“Cũng bình thường thôi, cũng chỉ hơn vị quan tam phẩm bên cạnh một chút.” Hắn khẽ nhướng mày: “Cho ngươi thêm một cơ hội, chọn ai?”
Minh Ý vuốt ve khối ngọc trong lòng, chớp chớp mắt: “Vậy nếu ta chọn hắn, đại nhân có thu lại khối ngọc này không?”
“Có.” Kỷ Bá Tể không chút do dự gật đầu.
Nào ngờ, dù cho có như vậy, tiểu nha đầu này chỉ luyến tiếc xoa nhẹ khối dương chi ngọc một cái, sau đó lại trả lại cho hắn.
“Hắn nói có lý, người như đại nhân, chắc chắn sẽ không mang ai về phủ. Nô sợ mình mừng hụt, chi bằng tìm một chút cảm giác an tâm.” Minh Ý chỉ vào Ngôn Tiếu: “Nô muốn theo vị đại nhân này, xin đại nhân hãy thành toàn.”
“……”
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Kỷ Bá Tể bị chọc tức đến mức này.
Hắn cười như không cười, ngón tay cái nhẹ nhàng m*n tr*n đôi môi nàng: “Không thành toàn được, đêm nay có đầy vũ cơ trong điện, ta chỉ thấy mỗi ngươi vừa mắt.”
Ngôn Tiếu nhướn mày: “Vừa rồi ngươi cũng nói những lời này…”
“Câm miệng.”
“Ồ.”