Kỷ Bá Tể chẳng hiểu sao lại hắt hơi một cái.

Ngôn Tiếu ở đối diện hắn vừa phe phẩy quạt vừa cười nói: “Phong lưu quá hoá phong hàn rồi à?”

“Mồm quạ đen.” Hắn bực bội, “Nếu ta là ngươi thì ta sẽ mong trời phù hộ ta sẽ chẳng có chuyện gì, bằng không đống lộn xộn đó mà đổ lên đầu ngươi, xem ngươi xoay xở kiểu gì.”

Nghe đến đó, Ngôn Tiếu không còn cười nổi, bất đắc dĩ thở dài: “Ta đúng là xui xẻo mà, tưởng chừng như sắp được nghỉ ba ngày, vậy mà ba vị y quan trong Bách Thảo Đường đã chết đến hai.”

“Vậy chẳng phải vừa khéo sao, hai lão y quan vừa chết, ngươi lập tức có thể thay thế người ta được, động cơ giết người của ngươi còn lớn hơn cả mấy vũ cơ kia nữa.”

Động tác phe phẩy quạt của Ngôn Tiếu khựng lại, hắn nhảy dựng lên bịt miệng Kỷ Bá Tể, vừa tức vừa buồn cười: “Chỉ vì được tiểu mỹ nhân đó ưu ái thêm mấy phần mà ngươi lại dám vu oan giá hoạ ta như thế!”

Kỷ Bá Tể hất tay hắn ra, liếc xéo: “Ai nói ngươi được ưu ái hơn, người ta hiện đang ở trong viện của ta đấy.”

“Giữ được người nhưng cũng không giữ được tâm.” Ngôn Tiếu thở dài, “Ta đã có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ mỹ nhân kia đang rửa mặt bằng nước mắt trong viện ngươi rồi.”

Kỷ Bá Tể giả vờ đứng dậy bỏ đi.

“Ấy ấy, huynh đệ tốt, đừng nói chuyện đó nữa.” Ngôn Tiếu vội vàng giữ hắn lại, “Ta tinh thông y lý, nhưng với độc dược thì lại kém xa ngươi, nay tư phán lại bắt ta tra xem đây là loại độc gì, ngươi giúp một tay đi.”

Đũa của mấy người chết trong yến tiệc tối qua đều bị bôi độc. Loại độc này không tan trong nước, có màu tím nhạt và không mùi. Hắn đã lật xem không biết bao nhiêu cuốn y thư mà vẫn không tìm thấy ghi chép nào liên quan.

Kỷ Bá Tể lười biếng nhận lấy khay bạc của hắn, liếc qua lớp bột màu tím trên đó: “Này còn chẳng phải là Vô Ưu Thảo sao.”

Ngôn Tiếu ngạc nhiên: “Ngươi chỉ nhìn một cái thôi là đã có thể nhận ra rồi à?”

“Nếu không thì tại sao ta lại nói ngươi là lang băm.” Hắn cười khẩy. “Lúc ta nhận biết độc dược thì ngươi còn đang lang thang khắp giang hồ lừa người kiếm sống đấy.”

Vấn đề đã có lời giải, Ngôn Tiếu cũng chẳng buồn tranh cãi với hắn nữa, lập tức sai người đi bẩm báo với tư phán.

“Vô Ưu Thảo là vật chỉ có trong cung, người ra tay chỉ có thể là vũ cơ trong yến tiệc. Chỉ có các nàng mới có thể đi lại giữa các bàn tiệc mà không bị nghi ngờ.” Ngôn Tiếu trầm ngâm, “Nhưng đa phần vũ cơ đều do Đại tư nuôi dưỡng, Đại tư hà tất phải dùng cách này để giết mấy lão thần không có quyền? Trực tiếp ban chết chẳng phải sẽ thuận tiện hơn hay sao?”

“Ngươi là y quan chứ không phải tư phán, lo nghĩ nhiều đến thế làm gì.” Kỷ Bá Tể đứng dậy, “Không còn chuyện gì nữa thì ta về trước.”

Ngôn Tiếu vẫn đang suy nghĩ, nghe vậy thì chỉ xua tay.

Kỷ Bá Tể chửi thầm một tiếng rồi một mình rời khỏi nội viện.

Do vừa mới xảy ra án mạng nên cả nội viện lẫn phố xá đều bị phong tỏa, đi đâu cũng bị tra hỏi, hắn bị hỏi đến bực cả mình, bèn quay về biệt viện sớm.

Vừa bước vào cửa, Kỷ Bá Tể khẽ nhướng mày.

Minh Ý vận một chiếc váy dài bằng lụa mỏng màu ngọc khói, tà váy trải rộng trên ghế, tựa như đóa hoa vừa mới hé nở, đường cong nơi eo lại đột ngột thu gọn, dải lụa màu sen non siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ. Chiếc áo mỏng màu nước khói ôm sát phần trên cơ thể, vừa vặn che đi vẻ mềm mại, không thừa cũng chẳng thiếu.

Nàng đang chăm chú đọc sách, dù trời đã về chiều, nhưng đôi mày của nàng vẫn cong như vẽ, đôi môi đỏ như son vẫn chỉn chu không chút rối loạn. Đôi mắt long lanh như nước, hai má phớt hồng, ánh nến bên cạnh hắt xuống, vừa khéo khiến vẻ dịu dàng của nàng thêm phần đằm thắm.

Nghe thấy động tĩnh ở cửa, nàng ngẩng đầu, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng và e thẹn đúng lúc: “Đại nhân về rồi ạ?”

Kỷ Bá Tể đã gặp nhiều nữ nhân rồi, hắn muốn nhìn ra được tâm tư nhỏ nhặt của nàng cũng không khó, ví dụ như lớp trang điểm này hẳn là mới được dặm lại, hay đường tà váy kia chắc chắn đã được chỉnh sửa kỹ càng.

Nhưng mà, hắn vẫn cảm thấy rất hưởng thụ, chẳng có nam nhân nào lại không thích mỹ nhân vì mình mà tỉ mỉ chải chuốt.

Thế là hắn tiện tay kéo nàng vào lòng: “Nhớ ta không?”

Minh Ý đỏ mặt, ngoan ngoãn nép vào ngực hắn: “Đại nhân bận rộn, nô nào dám tùy tiện làm phiền.”

Hiểu chuyện thì có hiểu chuyện, nhưng cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Kỷ Bá Tể ngồi xuống, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên: “Có còn nhớ cái vị quan tam phẩm kia của ngươi không?”

Trong lòng giật thót, nàng vội vàng lắc đầu: “Sao, sao lại thế được, đã theo đại nhân về phủ, trong lòng nô chỉ có một mình đại nhân thôi.”

“Nói dối.” Hắn nheo mắt.

Minh Ý ngượng ngùng gãi nhẹ đuôi mày, lí nhí nói: “Ngài cũng phải cho nô một vài ngày để thích nghi chứ…”

“Đúng lúc.” Hắn đáp: “Nội viện vừa xảy ra án mạng, họ muốn thẩm tra toàn bộ vũ cơ, chi bằng ta đưa ngươi trở về, vừa có thể hỗ trợ tra án, lại còn có thể giúp ngươi thích nghi.”

“Án mạng?” Nàng giật mình hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch hẳn đi: “Có ai xảy ra chuyện sao?”

“Y quan của Bách Thảo Đường.” Hắn liếc nhìn nàng, “Ngươi có quen không?”

Minh Ý liên tục xua tay: “Không quen.”

Rồi lại do dự chớp chớp mắt: “Làm sao lại nghi ngờ vũ cơ?”

“Hai người đó chết ngay dưới mắt Đại tư, lại chẳng có động tĩnh gì, ngoài vũ cơ ra tay, ta chẳng nghĩ ra được ai khác.” Hắn thảnh thơi nghịch dải đai lưng của nàng, “Hôm qua ngươi cũng có mặt, có khi lát nữa họ sẽ tới triệu ngươi.”

“Đừng mà.” Nàng xụ mặt, “Nhìn nô là biết nô không phải là một kẻ có gan giết người rồi, còn xin đại nhân minh giám.”

Một khi cô nương này căng thẳng là chóp mũi sẽ trở nên đỏ hồng, đôi mắt cũng ươn ướt như sắp khóc, nhìn vào liền khiến người ta muốn trêu chọc.

Kỷ Bá Tể nhìn nàng cười như không cười: “Không giết người thì ngươi sợ cái gì?”

Minh Ý muốn khóc không ra nước mắt, ngón tay thon nhỏ túm chặt lấy vạt áo hắn, liều mạng lắc đầu: “Nô chỉ sợ cái ngục đen kia, vừa bẩn vừa tối, lại còn có rắn rết chuột bọ, vào một lần là khổ một lần, xin đại nhân giơ cao đánh khẽ.”

Kỷ Bá Tể ung dung ngắm nhìn nàng, đợi đến khi thấy nàng sắp khóc thật rồi thì mới đưa tay ôm nàng lên rồi đặt nàng vào lòng, khẽ nhếch môi, đưa ngón tay véo nhẹ cằm nàng: “Có ta ở đây, sợ gì chứ?”

Minh Ý khẽ thở phào, mềm nhũn tựa vào lòng hắn, dụi dụi chóp mũi vào cổ hắn, giọng nói nũng nịu: “Ngài dọa nô sợ muốn chết…”

Chính là muốn dọa cho nàng sợ.

Kỷ Bá Tể dày dạn tình trường, thấu hiểu lòng người, một cô nươngban đầu còn chưa hiểu chuyện như nàng, chẳng biết nên dựa vào ai, càng phải dọa cho biết điều một chút.

Thấy không, lúc này nàng ngoan ngoãn tựa sát vào lòng hắn, không phản kháng, không tránh né, bàn tay nhỏ mềm mại còn vòng lấy cổ hắn, cứ như sợ hắn bỏ đi mất.

Tuy nhiên, âu yếm là một chuyện, nhưng sau đó hắn vẫn cho gọi riêng Tuân ma ma đến.

Tuân ma ma như thường lệ báo cáo: “Cô nương này không hề có liên hệ gì với bên ngoài, cũng không có hành động nào vượt quá giới hạn, thân phận trong sạch, lai lịch rõ ràng, chỉ là nói hơi nhiều một chút.”

Kỷ Bá Tể chỉ quan tâm mấy điều đầu tiên, còn chuyện nàng có nói nhiều hay không, cũng chỉ vài ngày mà thôi, đợi đến khi hắn hết hứng thú rồi thì dù nàng có lắm lời thế nào đi nữa, hắn cũng chẳng buồn nghe.

Vì vậy hắn chỉ hỏi: “Có sở thích gì không?”

Tuân ma ma bĩu môi: “Vàng bạc ngọc ngà, cái gì cũng thích.”

Phụ nữ tham tiền cũng chẳng có gì lạ, nhưng tham đến mức trắng trợn như nàng thì đây cũng là lần đầu tiên mà Kỷ Bá Tể gặp phải. Dù người khác có thích đến đâu cũng biết giả vờ e dè, đằng này nàng lại quang minh chính đại, như thể sợ người ta không biết vậy.

Cũng được, tiền trao cháo múc, hắn không thiếu bạc, chỉ cần sau này nàng không dây dưa phiền phức thì mọi chuyện đều sẽ dễ nói.

Vấn đề là: Trong mắt tiểu cô nương này, bao nhiêu bạc mới đủ cho một đêm xuân?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play