Mạnh Dương Thu vốn hiểu biết về hắn, tự nhiên hiểu rõ những chuyện phong lưu của hắn, nghe vậy cũng thả lỏng nét mặt: “Vậy thì ta sẽ để bọn họ làm cho có lệ thôi.”
“Được.”
Hai người bọn họ dạo bước trong sân, thấy xung quanh không có ai, Mạnh Dương Thu liền hạ giọng: “Gần đây thành Mộ Tinh xảy ra nhiều chuyện, ngươi cũng nên cẩn thận một chút. Những nữ tử ở yến tiệc, không phải ai cũng có thể đưa về nhà được đâu.”
Kỷ Bá Tể lại chẳng mấy bận tâm: “Nữ tử vốn yếu đuối, liễu yếu đào tơ, đầu nhỏ vai thon, làm sao có thể làm ra chuyện tàn độc như giết người được chứ?”
Mạnh Dương Thu liếc hắn một cái: “Cẩn thận kẻo lật thuyền trong mương.”
“Cảm tạ cát ngôn của ngươi.” Hắn ngáp một cái đầy mệt mỏi, “Ta lại mong rằng có một yêu nữ khuynh quốc khuynh thành xuất hiện, để ta toàn tâm toàn ý vì nàng mà bỏ qua hết thảy.”
“Ngươi cứ ba hoa đi.”
Sau một hồi cười đùa, cấm vệ rút lui, rời khỏi biệt viện của hắn.
Kỷ Bá Tể đứng lại trong sân một lúc rồi mới quay vào phòng.
Trong màn, hương thơm lượn lờ, giai nhân nhắm mắt ngủ say. Hắn rũ mắt ngắm nhìn nàng một lúc, lại chẳng vội vã gì trong chuyện loan phượng, chỉ kéo tay nàng lên, chậm rãi vuốt ve những đầu ngón tay hơi chai sần của nàng.
Minh Ý ngủ một mạch đến sáng mà không tỉnh.
Trong men say, nàng ngủ một giấc vô cùng ngon lành, mãi đến tận trưa hôm sau mới rên khẽ một tiếng rồi ôm đầu ngồi dậy.
Trong phòng vắng lặng, rèm lụa màu vàng buông thấp, giường gỗ đỏ rộng rãi, trên chăn đệm vẫn còn phảng phất hơi thở của một nam nhân xa lạ.
Minh Ý giật mình, lập tức ngồi quỳ thẳng dậy, trong đầu bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đêm qua.
Hình như nàng đã theo vị Kỷ đại nhân về phủ.
Sau đó thì sao nữa?
“Cô nương đúng là có phúc, bên ngoài đã loạn hết cả lên rồi, vậy mà cô nương vẫn còn chưa dậy.” Một ma ma bước vào, vén rèm lên.
Minh Ý giật mình quay lại, dựa sát vào cột giường, có chút hoang mang nhìn bà.
Tuân ma ma thấy nàng như vậy thì cười nhạt: “Sao lần này lại là một con nhóc nhát như chuột thế này.”
Bà nhanh chóng thu dọn lại đệm chăn lộn xộn trên giường rồi vươn tay kéo nàng xuống: “Đại nhân đã vào nội viện từ sáng sớm rồi, buổi trưa sẽ không về ăn, nhưng tối kiểu gì cũng quay lại, cô nương nên chuẩn bị cho tốt.”
Minh Ý bị bà kéo cho loạng choạng một cái, đầu gối đập vào thành giường đau đến mức gương mặt cũng trắng bệch, nhưng nàng không biết rõ lai lịch của người này nên cũng không dám làm càn, chỉ có thể ngoan ngoãn theo bà ngồi trước bàn trang điểm.
Vừa nhìn thấy đống đồ trên bàn, nàng lập tức tỉnh táo hơn nhiều.
Hoa tai giọt nước làm từ hồng phỉ, một cây trâm cài tóc được làm từ kim loại màu đen bóng, trên thân trâm có họa tiết khắc hình cành hoa uốn lượn, chiếc kim quan bằng vàng khắc hình khổng tước màu xanh ngọc, đuôi chim tỏa ra ánh ngọc xanh lấp lánh, bích ngọc song hoàn phối.… đủ loại kỳ trân dị bảo xếp thành hàng, chờ nàng lựa chọn.
Món nào món nấy đều là hàng thật, cực kỳ đắt giá.
Tuân ma ma thấy dáng vẻ tham lam chưa từng thấy sự đời của nàng thì sắc mặt trầm hẳn xuống: “Những thứ này đều là thứ mà cô nương có thể đeo.”
Ngụ ý, không phải của nàng, nàng chỉ được phép dùng mà thôi.
Minh Ý gục đầu xuống.
Nghĩ lại thì cũng đúng, nàng chẳng qua chỉ là món đồ chơi được người ta mang về, một nhân vật chẳng khác gì bình hoa trang trí, chưa đủ giá trị để xứng đáng với từng ấy châu báu.
Lấy lại tinh thần, nàng bắt đầu trang điểm chải chuốt.
Là một vũ cơ, trang điểm tỉ mỉ và ăn vận đẹp mắt để làm hài lòng người khác vốn là bổn phận của nàng. Ngày đầu tiên được đưa về đây, dù thế nào cũng phải để lại ấn tượng tốt với đại nhân.
Tối qua nhìn qua, Kỷ Bá Tể đúng như lời đồn, là một người yêu sắc đẹp, lại đặc biệt ưa kiểu mỹ nhân mong manh, vì thế nên Minh Ý không cần nghĩ nhiều đã chọn ngay những món trang sức nhỏ nhắn, màu sắc nhã nhặn, vẽ đôi mày thanh mảnh, điểm chút son nhẹ lên gò má, cả người mềm mại uyển chuyển như một thiếu nữ mới lớn.
Nàng liếc nhìn giá sách trong phòng, nhẹ nhàng nâng váy lụa bước tới chọn một quyển cũ nhất rồi nằm nghiêng lên cái trường kỷ có thể trông thấy ngay khi bước vào cửa, một tay cầm sách, tay kia vê hương.
Tuân ma ma đang quét dọn trong phòng, đi ngang qua nàng thì bực bội nói: “Cầm ngược rồi.”
Minh Ý cứng người một chút, sau đó giả vờ như không có chuyện gì, lật cuốn sách lại rồi tiếp tục tỏ ra chăm chú.
“Cô nương đừng phí công vô ích, đại nhân nhà ta cũng chỉ cảm thấy mới mẻ trong hai ba ngày thôi, tranh thủ lúc ngài ấy còn đang vui thì xin ngài ấy thêm chút bạc để phòng thân thôi là được rồi.”
Minh Ý nghe ra được, ma ma này đã theo bên cạnh Kỷ Bá Tể nhiều năm, bản tính không xấu, chỉ là thấy quá nhiều nữ nhân đến rồi đi trong căn phòng này nên cũng lười chẳng muốn ứng phó nữa.
Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, nói: “Tiền phòng thân đương nhiên là phải có, chẳng qua ta chỉ muốn đại nhân cho trong vui vẻ mà thôi.”
Không ngờ nàng lại đáp lời, Tuân ma ma khựng lại một lát rồi trợn trắng mắt nhìn nàng: “Vô liêm sỉ.”
Câu này nói với người khác có khi còn có tác dụng, nhưng với Minh Ý, ngay từ khoảnh khắc bước chân vào nội viện làm vũ cơ, cái gọi là liêm sỉ đã bị nàng ném đi cùng với bộ quần áo cũ rồi, chẳng có gì to tát cả.
Vì vậy nàng vê hương xong, vẫn tươi cười hỏi: “Ma ma, khẩu vị của đại nhân nặng hay nhạt? Ngài thích kiểu nữ tử văn nhã hay mạnh mẽ?”
“Không thể tiết lộ.”
“Vậy ma ma thích ăn ngọt hay mặn? Ở đây có hạt điều, ngài có ăn được không?”
“Cô nương nói nhiều quá, đại nhân nhà ta không ưa mấy kẻ ồn ào.”
“…Ồ.” Nàng ngoan ngoãn đưa tay bịt miệng mình lại.
Thế nhưng chưa hết một nén nhang sau, Minh Ý lại mở miệng: “Ma ma, vải mà ngài mặc mua ở đâu vậy? Hoa văn đẹp thật đấy, ta muốn may cho nương của ta một bộ.”
Tuân ma ma bị nàng lải nhải đến mức thái dương giật giật liên hồi, đuôi mắt cũng giật theo.
Bà đã từng xem qua đủ loại nữ nhân thay đại nhân, nhưng bà lại chưa từng gặp ai lắm mồm như thế này, cứ như một con vẹt thành tinh vậy. Đại nhân vốn là người ưa yên tĩnh, thật sự không hiểu vì sao lại chọn trúng nàng.
Liếc mắt thấy nàng cứ nhìn ngang ngó dọc, dáng vẻ tội nghiệp như thể buồn chán đến mức chẳng còn cách nào khác ngoài tìm bà trò chuyện, Tuân ma ma mềm lòng trong chốc lát, bèn đáp: “Vải này không bán, là đồ được nội viện thưởng.”
Bà không nói thì thôi, ngay khi bà vừa mới đáp lời, đôi mắt của cô nương nhỏ kia lập tức sáng rỡ hẳn lên, như thể túm được cọng rơm cứu mạng, liền níu lấy tay áo bà: “Vậy hạt điều này cũng là được nội viện thưởng sao? Ta thấy nó còn ngon hơn loại trong sân của vũ cơ nữa!” ( app truyện T Y T )
"Mặt đất của cái viện này bằng phẳng ghê, không biết nếu lộn nhào thì phải lộn bao nhiêu vòng mới có thể lộn từ cửa sau tới cửa trước được."
"Tấm màn lụa vàng kia đẹp thật đấy, lại còn thêu hoa văn chìm nữa, chắc phải tốn không ít công sức mới làm ra được ấy nhỉ."
"Ma ma có ăn hạt điều không? Để ta bóc cho ngài nhé, ta làm việc này cừ lắm, năm đó lúc ta được chọn làm vũ cơ ấy..."
Tuân ma ma cảm thấy bản thân tự nhiên mở miệng ra làm gì.
Một khi tiểu cô nương này mà đã lắm lời thì không sao chấm dứt được, từ chuyện nàng trở thành vũ cơ ra sao đến việc làm sao có thể đi đến cung yến, nàng gần như đã kể sạch sành sanh suốt cả buổi chiều.
Bà vừa xoa xoa lỗ tai vừa nhìn ra cửa, lần đầu tiên mong ngóng đại nhân nhà mình mau chóng trở về để tiếp quản cái mầm họa này.