Hắn không nhìn nàng nữa, chỉ giữ nàng trong lòng, bàn tay to phủ lên đường cong thắt lưng mềm mại của nàng, tay kia cầm lấy chén rượu, từ tốn rót ra.

Minh Ý có phần luống cuống, nàng thử trượt khỏi vòng tay hắn, nhưng vừa động một chút đã bị hắn siết chặt lại.

“Ngươi cũng muốn uống?” Hắn hỏi.

Nàng lắc đầu như trống bỏi, nhưng người này lại cứ như chẳng nhìn thấy, đưa chén rượu tới bên môi nàng: “Vẫn là ngươi biết thương người, biết đại nhân uống không nổi nữa.”

Uống không nổi mà ngươi còn rót.

Nàng thầm than, nhíu mũi ngửi thử, miễn cưỡng liếm một ngụm nhỏ.

Cay xè.

Nàng cầm chén rượu không chắc, rượu tràn ra, thấm ướt nửa vạt áo nàng, lớp lụa mỏng dính sát lên da thịt, tỏa ra hương thơm ấm nóng.

Kỷ Bá Tể cúi đầu liền trông thấy hai gò má nàng ửng hồng, ánh mắt phủ sương, cả người như một viên ngọc phấn được ngâm trong nước, trong suốt lấp lánh.

Là người có tửu lượng kém.

Hắn liếc nhìn thêm vài lần rồi nâng chén rượu, lại đút cho nàng uống thêm vài ngụm.

Hơi men dâng lên, khóe mắt Minh Ý đỏ bừng, lẩm bẩm chui rúc vào lòng hắn: “Không uống nữa.”

Như một con mèo con dụi vào lồng ngực hắn, bàn tay trắng nõn vô thức ôm lấy eo hắn, ôm thật chặt như bám lấy khúc gỗ trôi trong nước.

Kỷ Bá Tể rất hài lòng, nửa ôm lấy vai nàng, vui vẻ gắp đồ ăn rồi đút cho nàng ăn.

Ngôn Tiếu cảm thấy khá là hiếm có: “Ngươi thật sự định đưa nàng về à?”

Hắn liếc qua: “Làm sao?”

“Không giống phong cách của ngươi chút nào.” Ngôn Tiếu lắc đầu, “Trước đó có bao nhiêu vũ cơ, nào thấy ngươi giữ ai lại. Đừng vì nhất thời tức giận mà bốc đồng, đến cuối cùng lại vứt người ta ở bên ngoài. Những người có mặt trong yến tiệc này, ai cũng đáng thương cả.”

Lắm lời chết đi được.

Kỷ Bá Tể chẳng buồn đáp lại, thấy người trong lòng đã có phần mơ màng liền đứng dậy: “Chuyện bên chỗ Tiền Lật giao cho ngươi, ta đi trước đây.”

“Ngươi cũng giỏi giao việc cho ta phết đấy.” Ngôn Tiếu tức giận mắng.

Hắn hừ nhẹ, ôm viên ngọc mềm mại trong lòng, quay người đi ra cửa hông, cũng không nói một câu từ biệt nào với vị Đại tư đang ngồi ở trên.

“Người này…” Thiên quan bên cạnh Đại tư nhìn theo bóng lưng Kỷ Bá Tể, hơi lắc đầu, “Bản lính có thừa, nhưng lại thiếu định lực.”

Đại tư mỉm cười: “Đấu giả hiếm có, hắn có thứ mình thích là chuyện tốt, còn hơn cái gì cũng không hứng thú.”

“Đại tư anh minh.”

Dưới đại điện, tiếng nhạc du dương vẫn tiếp tục vang lên. Kỷ Bá Tể rời khỏi nguyệt môn của hậu viện, bước đi trên con đường ngự đạo lát đá xanh.

"Chóng mặt quá đi." Người trong lòng hắn lẩm bẩm.

Kỷ Bá Tể nhếch môi, giọng nói đầy ẩn ý: "Một chút nữa còn chóng mặt hơn."

Nàng nghe vậy lập tức hoảng hốt đưa tay ôm lấy trán: "Lắc nữa là sẽ đổ ra mất đấy!"

Hơi thở mang theo hương lan và mùi rượu, say khướt nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Hắn không nhịn được mà hỏi: "Đổ cái gì cơ?"

“Ta đó.”

“Ngươi là gì?”

“Ta là một cái chén vàng đó.” Nàng ngốc nghếch ôm trán ngẩng đầu lên, đôi mắt phủ sương mơ màng, “Vừa rót đầy rượu, đầy ắp rồi, không thể để đổ được.”

Hắn khẽ bật cười, ghé sát lại, hôn lên mu bàn tay nàng, trêu chọc: “Uống đi thì sẽ không bị đổ nữa.”

Nàng ngơ ngác nghĩ một lúc lâu, cảm thấy rất có lý, liền buông tay, đưa trán mình đến bên môi hắn: “Ngài uống chút đi, chỉ cần một chút thôi là được.”

Hắn thật sự không nhịn được nữa mà phá lên cười lớn, bế bổng nàng lên, đôi môi mỏng lướt qua trán nàng rồi trực tiếp hôn lên cái miệng nhỏ đang líu ríu của nàng.

Đồng tử Minh Ý khẽ co lại rồi rất nhanh đã bị làn sương mỏng phủ mờ.

Nàng khẽ “ưm ưm” muốn phản kháng, nhưng động tác của người kia lại thuần thục và dịu dàng, chẳng khiến người ta khó chịu chút nào, trái lại còn như đang an ủi, khiến nàng chẳng còn chút sức lực nào.

Bầu trời dày đặc sao, những ngôi sao trải khắp bầu trời đêm gần xa. Có mấy ngôi sao thậm chí còn lớn hơn cả mặt trăng, xanh băng, tím nhạt, vàng nhạt, mang theo ánh hào quang lơ lửng giữa màn đêm, huyền ảo mà rực rỡ.

Nàng cứ nhìn mãi, nhìn mãi, đến khi mí mắt dần cụp xuống, càng lúc càng nặng, cuối cùng chẳng mở ra nổi nữa.

Kỷ Bá Tể bế nàng đặt lên cỗ xe thú, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Người đánh xe không kìm được mà hỏi: “Đại nhân, về thẳng phủ sao ạ?”

“Không, đến biệt viện ở phía Đông thành.”

“Vâng.”

Minh Ý gối đầu lên đùi hắn, ngủ rất ngoan ngoãn và yên bình. Hắn dùng tay nghịch mái tóc nàng, thuận tiện ngắm nhìn đôi tay nàng.

Mu bàn tay trắng trẻo mềm mại, nhưng đầu ngón lại hơi cứng, như là có một lớp chai.

Hắn cụp mắt, coi như không thấy, tiếp tục vuốt nhẹ gò má nàng.

Tới biệt viện, hắn dặn người đánh xe: “Bảo Bất Hưu mang đồ của ta đến.”

Người nọ lĩnh mệnh rời đi, nha hoàn bà tử trong viện cũng nhanh chóng ra đón người.

Bọn họ đều có kinh nghiệm, Minh Ý lập tức được đưa đi tắm rửa thay đồ, thuận tiện kiểm tra thân thể.

Kỷ Bá Tể rất kén chọn, trên người mà có sẹo thì hắn sẽ không giữ lại, người không sạch sẽ, hắn lại càng không giữ.

May mà, bà tử kiểm tra xong chỉ mỉm cười gật đầu với hắn, không nói gì thêm.

Hắn gật đầu, thay y phục rồi đi vào phòng nàng.

Minh Ý ngủ rất say, không có dấu hiệu tỉnh lại, hắn đưa tay qua, nàng còn “ưm ưm” hai tiếng rất nhỏ rồi dụi mặt vào mu bàn tay hắn.

Thật đúng là uổng phí một đêm xuân đẹp thế này.

Kỷ Bá Tể hiếm khi kiên nhẫn, vén chăn gấm nằm xuống, kéo nàng nằm đè lên người mình.

Tóc nàng xõa xuống, mềm mại quyến rũ hơn cả lúc ở trong yến tiệc, khuôn mặt nhỏ vẫn hơi ửng đỏ, làn da toàn thân thì trắng mịn như tuyết. Nàng nằm sấp trên người hắn, vừa khéo để lộ hai xương quai xanh thanh mảnh và phần đường cong bên dưới vô cùng đẫy đà.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động rồi đưa tay lên.

“Đại nhân… tiểu nhân tội đáng muôn chết, nhưng xin ngài hãy mau tới phía trước, có chuyện lớn rồi!” Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gọi không đúng lúc.

Kỷ Bá Tể mất kiên nhẫn hạ rèm: “Để mai đi.”

“Nhưng có người dẫn cấm vệ tới, họ đang chặn ở ngoài cửa rồi, nói là muốn gặp ngài.”

Cấm vệ là người chuyên dùng trong nội viện, không có chuyện lớn sẽ không xuất hiện.

Hắn sững lại, đặt Minh Ý xuống gối, lật người dậy khoác áo ra ngoài.

“Có chuyện gì?”

“Không rõ, nhưng tất cả những ai từng vào nội viện đêm nay đều đang bị thẩm vấn từng người một.”

Động tĩnh lớn đến thế, đúng là hiếm thấy.

Hắn bước ra ngoài, vừa hay chạm mặt đội trưởng cấm quân. Người kia nghiêm mặt chắp tay hành lễ: “Kỷ đại nhân, nội viện xảy ra án mạng, ta phụng mệnh đến điều tra, mong đại nhân thông cảm.”

Kỷ Bá Tể nhướng mày: “Nghiêm trọng lắm à?”

Mạnh Dương Thu trước tiên vung tay ra hiệu cho người phía sau vào kiểm tra rồi mới cùng hắn đi sang một bên: “Không giấu gì đại nhân, ngay cả ta cũng thấy lạ, mấy người bị hại đều ngồi ở trong yến tiệc, giữa thanh thiên bạch nhật, lại chết không một tiếng động. Mọi người xung quanh cứ tưởng bọn họ say rượu, ai ngờ đến lúc tan tiệc, thái giám đẩy thử một cái thì mới phát hiện ra là đã tắt thở từ lâu.” ( app truyện T Y T )

Giết người ngay dưới mí mắt của Đại tư, đúng là gan to bằng trời

Kỷ Bá Tể hỏi: “Thủ đoạn cao siêu thế này, Các ngươi có thể tra ra được cái gì chứ?”

“Trong kẽ móng tay của một người chết có vết máu. Tư phán nghi ngờ rằng trước khi chết hắn đã cào trúng hung thủ, cho nên Đại tư mới lệnh chúng ta điều tra toàn bộ những người dự tiệc hôm nay, sợ để thêm vài ngày nữa thì chứng cứ sẽ không còn.” Mạnh Dương Thu trả lời đúng sự thật.

Hắn nghe vậy thì cười rồi vẫy tay: “Vậy thì chẳng điều tra ra được gì trong phủ ta đâu. Ngươi cũng biết đấy, ta là người kén chọn, vũ cơ vừa mới được mang về, đừng nói là trên người có vết sẹo, thậm chí là có thêm một nốt ruồi cũng không có.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play